“Ban đầu ta định tự mình đánh một cỗ xe ngựa, chở một trăm khẩu súng máy mà ngươi nói tới đây.”
Mộc Li nói với Tần Dịch: “Nhưng sau khi đến lão trạch nhà ngươi, nhìn thấy một trăm khẩu súng máy kia, ta liền biết chỉ một cỗ xe ngựa thì nhất định không chở nổi, nên dứt khoát thuê hai cỗ. Còn ta thì cưỡi ngựa, đi theo phía sau bọn họ.”
Khi nhờ Mộc Li giúp vận chuyển súng máy, Tần Dịch đã sớm tính tới chuyện này. Một khẩu M249 nặng chừng mười lăm cân, một trăm khẩu súng máy cộng lại đã gần hai nghìn cân. Nếu tính thêm bốn vạn viên tử đạn, trọng lượng còn nặng hơn nữa.
Cho nên Tần Dịch chỉ để lại một trăm khẩu súng máy, còn tử đạn thì cất trong vũ khí khố. Dù sao người khác cũng không hiểu mấy thứ này, hắn chỉ cần Mộc Li đưa súng máy tới nơi, sau đó lấy tử đạn từ vũ khí khố ra đặt lên là được.
Hơn nữa, một khẩu súng máy dài hơn một trượng, lại còn rất chiếm chỗ, một cỗ xe ngựa đương nhiên không thể chở hết. Mộc Li thuê hai cỗ xe ngựa cũng là chuyện bình thường. Chỉ là lúc Mộc Li nhận được thư, Tần Dịch đã xuất phát trước, hơn nữa còn đi ngựa. Vậy mà cuối cùng nàng chỉ tới Tố thành chậm hơn hắn nửa ngày, đủ thấy dọc đường nàng đi gấp đến mức nào.
