Ngoài trạch môn Trương gia ở Tố thành.
Mã xa vẫn dừng trước cổng. Lão xa phu lớn tuổi cùng hai môn đồng trẻ vẫn đang hứng khởi bàn tán gì đó. Mặt lão đã đỏ gay, cũng chẳng rõ là vì câu chuyện quá đỗi rôm rả, hay vì trò chuyện với hai người trẻ tuổi khiến lão như được sống lại mấy phần thanh xuân.
Dù sao nam nhân một khi đã có tuổi, lúc nào cũng thích ở cùng người trẻ, bất kể là nam nhân trẻ hay nữ nhân trẻ.
Đúng lúc ấy, một môn đồng trong số đó khẽ ho một tiếng. Vì hắn đang quay mặt vào phía trong cổng, nên nhìn thấy Tần Dịch đi ra ngoài, đồng thời cũng thấy Mã Hiểu Dung đang đuổi theo phía sau. Mà chủ đề ba người vừa buôn chuyện lại đúng lúc có liên quan tới hai người này. Nếu để bọn họ nghe thấy, nhất là Mã Hiểu Dung, chắc chắn nàng sẽ nổi trận lôi đình, mắng cho bọn họ một trận. Bởi vậy, môn đồng kia cố ý ho khan, muốn nhắc hai người còn lại ngậm miệng.
“Sao thế, Tiểu Phương? Cổ họng không khỏe à?”
