Phải biết rằng nàng đã ở Tố thành suốt bao năm, quen thuộc với Vân Kỵ Vệ, cũng quen thuộc với tòa thành này đến mức không nỡ dễ dàng rời đi.
Thế nhưng sự xuất hiện của Tần Dịch lại khiến nàng gạt bỏ cảm giác ấy. Hơn nữa, nàng cũng cảm thấy mình nhất định phải rời đi. Dẫu sao người nhà của nàng đều ở kinh đô... kỳ thật chuyện đó cũng không quan trọng. Quan trọng là nam nhân của nàng ở kinh đô, nàng sao có thể ngày ngày tiếp tục ở lại Tố thành cho được?
Kinh đô nhiều hồ ly tinh như vậy, nàng nào yên tâm nổi!
Cho nên tương tư thành bệnh, nay lại gặp được Tần Dịch, nàng đã sớm không còn đè nén nổi nỗi nhớ nhung trong lòng. Trong đầu nàng chỉ còn một suy nghĩ, ôm lấy hắn, ôm lấy hắn!
Nhưng đúng vào lúc trong mắt nàng chỉ còn mỗi Tần Dịch, lúc nàng chỉ muốn lao thẳng vào lòng hắn, giọng của Tiết Đào lại vang lên hết sức chướng tai. Thật ra, Ninh Hoàn Ngôn hoàn toàn có thể mặc kệ hắn, giống như trước kia, cứ coi hắn như không khí là được.
