Trương Cường cười lạnh, vẻ mặt dữ tợn: “Nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi đừng hòng đi đâu!”
“Vì sao?”
Tần Dịch ra vẻ kinh ngạc: “Trương đại nhân, ta có làm gì đâu? Bao nhiêu người ở đây đều đang nhìn cả. Ngươi không thể chỉ vì bản thân vô dụng, phu nhân của ngươi lại ngưỡng mộ ta, mà đem lòng oán hận với ta chứ? Ta đến nhìn thẳng nàng ta cũng chưa từng, ngươi giữ ta lại làm gì?”
Nếu để Mã Hiểu Dung nghe được những lời tuyệt tình ấy của Tần Dịch, e rằng sẽ rơi lệ ngay trước mặt mọi người mất. Chỉ tiếc, nàng vốn không có cơ hội nghe thấy. Còn sau này Trương Cường có kể lại cho nàng hay không, Tần Dịch cũng chẳng rõ.
Mà Trương Cường lại bị Tần Dịch châm chọc thêm một phen, bèn chỉ thẳng vào hắn quát: “Đêm qua, sau khi Sa Địch Khắc tìm ngươi thì mất tăm mất tích, chuyện này nhất định không thể không liên quan đến ngươi! Ngươi là kẻ bị tình nghi, sao có thể rời đi?”
