Khi Tống Khanh Phù đứng dậy, Cổ Nguyệt Dung cũng chậm rãi đứng lên.
Cổ Nguyệt Dung cao hơn Tống Khanh Phù một chút, cho nên khi thấy nàng ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói một câu “đều tại ta”, Cổ Nguyệt Dung không khỏi muốn bật cười. Bởi lúc này, nàng hoàn toàn hiểu được tâm trạng thấp thỏm bất an của Tống Khanh Phù. Dù sao, đối với nàng hoặc Ninh Hoàn Ngôn mà nói, thân phận của Tống Khanh Phù quả thực chẳng mấy vẻ vang, vì thế gặp nàng mà căng thẳng cũng là chuyện khó tránh.
Ai bảo nàng lại đi dây dưa với nam nhân của mình kia chứ, Cổ Nguyệt Dung thầm nghĩ.
Nàng lại nổi ý muốn trêu Tống Khanh Phù một phen, bèn cố ý sa sầm mặt, nói: “Bây giờ ngươi mới biết là tại ngươi sao? Vậy trước kia sao không biết?”
Tâm trạng của Tống Khanh Phù một lần nữa rơi xuống tận đáy. Nàng cảm thấy lần này Cổ Nguyệt Dung tới đây, quả thật là đến hỏi tội! Hôm trước Bội Lan và Chúc Tưởng Nhan tới đây tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, nhất định là do Cổ Nguyệt Dung ngầm sai khiến. Mà Cổ Nguyệt Dung hẳn cũng đã nghe được chút phong thanh, nếu không nàng ta đâu thể tự mình chạy tới.
