Bởi vì giá của một vò trọc tửu cũng chỉ vỏn vẹn mấy chục văn tiền, năm lượng bạc một vò có thể nói là mức giá trên trời rồi.
Có điều, cho dù có tăng giá lên gấp đôi, đoán chừng Trần gia trấn vẫn sẵn lòng. Bởi những người có khả năng mua được liệt tửu, không phú thì quý, bọn họ chẳng hề bận tâm một vò rượu giá năm lượng, mười lượng hay nhiều hơn. Vì uống liệt tửu ở kinh đô hiện tại chính là tượng trưng cho thân phận, bọn họ còn hận không thể mua liệt tửu với giá đắt hơn một chút, cốt để đẩy cái mác thân phận này lên tận đỉnh cao. Tần Dịch gật đầu, sau đó quay sang nhìn Trần gia trấn: "Không biết Trần chưởng quỹ định giá liệt tửu là bao nhiêu?"
Năm lượng bạc một vò là giá cung cấp, còn mức giá cuối cùng đến tay người mua lại do người bán là Trần gia trấn quyết định. Tần Dịch muốn xem thử kẻ trung gian này rốt cuộc có thể kiếm được bao nhiêu.
"Tần công tử..."
Trần gia trấn xoa xoa hai tay, tỏ vẻ hơi ngượng ngùng, sau đó lại cười khan nói: "Thực ra tại hạ đã từng nhắc với Lai Phúc công tử, bảo hắn cứ định giá cao hơn một chút... Mười lượng bạc một vò cũng đâu phải là không được!""Dù sao thì hiện giờ số lượng liệt tửu cũng có hạn, cho dù Lai Phúc công tử có sai người ngày đêm ủ rượu cũng chẳng được là bao. Mà ở kinh đô, số lượng quyền quý muốn thưởng thức liệt tửu lại nhiều không đếm xuể, huống hồ là những nơi khác! Bởi vậy, cục diện kinh đô lúc này chính là người đông rượu ít, cho dù giá cả có cao đến đâu, vẫn sẽ có kẻ muốn mua một vò về nếm thử!"
