Tần Dịch khiêm tốn đưa ra một chút ý kiến của riêng mình.
Thịnh Bình đế gật đầu. Chuyện này vẫn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng, bởi dẫu sao nó cũng liên quan đến toàn bộ binh lực của Đại Lương. Ngài dự định sẽ định ra các quy tắc của luân thủ chế trước khi chiến sự ở Bắc Cương khép lại, đợi đến khi chiến tranh kết thúc sẽ lập tức thi hành.
Ngay sau đó, ngài lại hỏi: "Ngươi luôn miệng nói mình có tư tâm, chẳng lẽ tư tâm của ngươi chính là thay trẫm nghĩ ra luân thủ chế này sao? Nếu quả thực là vậy, thì đây đâu thể gọi là tư tâm, mà phải gọi là tấm lòng vì nước vì dân mới đúng."
Tần Dịch lắc đầu, cười khan một tiếng: "Bệ hạ, thực ra ta đề xuất luân thủ chế, thứ nhất là muốn quân đội Đại Lương đều trở nên dũng mãnh thiện chiến như Vân Kỵ vệ và Bình Khê vệ. Thứ hai là... nếu quân đội Đại Lương thực sự lớn mạnh đến mức đó, Ninh tướng quân sẽ có thể yên tâm giao lại Vân Kỵ vệ..."
"Không được."
