"Xét về độ quý hiếm và trữ lượng, giá trị của Vô Tướng Huyền Thiết hoàn toàn sánh ngang với hoàng kim. Bởi vậy, súng máy đúc từ Vô Tướng Huyền Thiết có giá trị vượt xa con số ba trăm lạng bạc. Chút tiền ấy, cùng lắm chỉ đủ trả tiền công chế tác mà thôi."
"Thế nên ta mới nói, thứ ta bán chỉ là quyền sử dụng. Sau khi dùng xong, Vân Kỵ Vệ phải trả lại súng máy để ta giao về cho Vô Tướng các. Dẫu sao số lượng Vô Tướng Huyền Thiết trong các hiện nay chẳng còn bao nhiêu, vô cùng quý giá. Ta đã phải mỏi miệng thuyết phục rất lâu, các chủ mới ưng thuận dùng Vô Tướng Huyền Thiết đúc một lô súng máy nhằm đánh lui Bắc Cương trọng kỵ binh đoàn."
"Vì số lượng Vô Tướng Huyền Thiết có hạn, nên gom hết lại cũng chỉ đúc được đúng một trăm khẩu súng máy. Một khẩu súng máy kèm hai trăm viên tử đạn giá một ngàn ba trăm lạng bạc, mua một trăm khẩu sẽ tốn mười ba vạn lạng bạc. So với con số hai mươi mấy triệu lạng mà Tề thái sư vừa hô hào, quả thực là khác biệt một trời một vực." Thực chất, mười ba vạn lượng bạc chỉ là mức giá thấp nhất. Dẫu sao một khẩu súng máy cũng không thể chỉ dùng hai trăm viên tử đạn, cho nên mức giá cuối cùng chắc chắn sẽ phải đội lên gấp đôi, thậm chí còn hơn thế nữa.
Mười ba vạn lượng bạc dẫu sao cũng không phải con số nhỏ, nhưng bởi vì cái giá hai ngàn sáu trăm vạn lượng lúc nãy đã in sâu vào tâm trí quần thần, nên bây giờ chợt nghe đến mười ba vạn lượng, ai nấy đều cảm thấy... quá rẻ!
Bởi vậy, sau khi Tần Dịch dứt lời, ngay cả Tề Bình Chương cũng chẳng buồn nhảy ra phản đối nữa. Đây chính là tầm quan trọng của việc rào trước đón sau.
