Thịnh Bình đế gật đầu, đưa mắt nhìn quanh quần thần bên dưới rồi hỏi: “Về đề nghị của Ninh Quốc công, các vị ái khanh khác có suy nghĩ gì không?”
Đúng lúc này, binh bộ thị lang Hầu Dũng cũng bước ra. Thực chất trong lòng hắn chẳng hề muốn lên tiếng chút nào. Dù sao Túc Vương cũng vừa mới bị giết, chỗ dựa vững chắc nhất của hắn đã sụp đổ, lẽ ra lúc này hắn nên thu mình lại cho an toàn mới phải.
Thế nhưng hắn cũng thừa hiểu, chính vì mất đi chỗ dựa, nếu bây giờ còn tiếp tục giữ im lặng thì rất có thể sẽ bị triều đình lãng quên. Ngay cả Điền Thế Hữu cũng đã ra mặt góp lời, thân là nhân vật đứng thứ hai của Binh bộ như hắn, đương nhiên không thể cứ đứng yên mãi được.
Thế nên hắn bèn chắp tay nói: “Bẩm Bệ hạ, nếu Bắc Cương thực sự tập kết toàn bộ trọng kỵ binh đoàn, đừng nói là Đại Lương ta, e rằng ngay cả Nam Sở cũng khó lòng chống đỡ nổi. Dù sao thì sức chiến đấu của trọng kỵ binh đoàn Bắc Cương vốn đã vang danh khắp thiên hạ.”
“Nhưng thần đang băn khoăn một điều, đó là Bắc Cương hiện nay đã bước vào mùa đông, thời tiết ngày một khắc nghiệt. Đợi đến khi tuyết rơi phủ kín Bắc Cương,
