Thôi Tinh Thần và Tần Dịch vốn đã chẳng ưa gì nhau. Vừa thấy mặt Tần Dịch, hắn liền hừ lạnh một tiếng rồi đi thẳng qua.
Tiết Khả Ngưng cũng liếc nhìn Tần Dịch một cái rồi ngó lơ. Ngược lại, Tôn Dao kia vừa thấy Tần Dịch đã cười hì hì, châm chọc: "Tần công tử, thân thể của ngươi có phải là 'không được' rồi không?"
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Có lẽ Tôn Dao chỉ buông một câu nói đùa đơn giản, nhưng Tần Dịch nghe xong, sắc mặt lập tức lạnh lẽo.
"Tôn cô nương có ý gì đây?"
Tôn Dao hoàn toàn không nhận ra sự khác thường, vẫn cười hì hì nói: "Mộc Li cô nương chính là một đại mỹ nhân tuyệt sắc đấy. Kết quả Tần công tử ngủ cùng Mộc cô nương mà vẫn có thể tọa hoài bất loạn, thật là hiếm có, hiếm có nha! Là sức hấp dẫn của Mộc cô nương quá nhỏ, hay là hai người các ngươi chỉ đang diễn kịch giả vờ thế?"Chuyện nam nữ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu, hai người ngủ chung một phòng, củi khô bốc lửa, lẽ dĩ nhiên khó mà thanh tịnh được. Trong khi đó, Tôn Dao và Tiết Khả Ngưng lại ở ngay vách phòng kế bên, chỉ cần có chút động tĩnh, chắc chắn không thoát khỏi tai hai nàng.
