Bàn tay Mộc Li khựng lại giữa không trung, chẳng dám rút về.
Lỡ như Tần Dịch lại đưa ra yêu cầu gì làm khó người khác, mà nàng không thể thực hiện được thì sao... Nghĩ đến đây, Mộc Li cảm thấy thà trả quách khẩu súng lục kia lại cho xong!
Mộc Li lại thầm mắng bản thân quá sơ ý. Tính tình tên đồ đệ này thế nào, lẽ nào nàng còn không rõ? Hắn đích thị là kẻ không có lợi thì không làm, sao có thể dễ dàng lấy không một khẩu súng từ tay hắn cơ chứ?
Đúng lúc này, Tần Dịch lên tiếng: “Ta nghe nói thực lực của Bắc Cương trọng kỵ binh đoàn không hề yếu. Vân Kỵ Vệ muốn đánh thắng bọn chúng rất khó, cuối cùng e rằng cũng chỉ đành hòa đàm, cấp cho chúng chút lương thảo mà thôi. Phải đợi đến mùa xuân năm sau, khi trời ấm lên, Bắc Cương trọng kỵ binh đoàn mới chịu rút quân.”
“Cứ lặp đi lặp lại như vậy, tuy Vân Kỵ Vệ năm nào cũng giữ vững được biên giới, nhưng lại phải thường xuyên đóng quân tại đó. Cứ thế tạo thành một vòng luẩn quẩn, chiến sự Bắc Cương sẽ vĩnh viễn không có hồi kết.”
