Bởi vậy, trong lòng Tần Dịch lúc này vẫn còn vô vàn nghi hoặc chưa được giải đáp.
Tần Đại Vi vội đáp: “Hiền chất, thật ra trước đây ta cũng luôn cho rằng Hứa Xương Hữu xúi giục ta hạ độc chỉ vì muốn làm huyện lệnh. Thế nhưng, vào một ngày nọ sau khi Lập Tân huynh và tẩu phu nhân trúng độc qua đời, ta đến Hứa gia thì tình cờ bắt gặp hai kẻ lạ mặt. Hứa Xương Hữu đứng trước mặt bọn chúng khúm núm khom lưng, thái độ vô cùng cung kính. Hơn nữa, vừa nhìn thấy ta, bọn chúng lập tức im bặt. Do đó ta nghi ngờ, hai kẻ lạ mặt kia chắc chắn không thoát khỏi liên can đến chuyện này!”
“Kẻ lạ mặt?”
Tần Dịch nhíu mày: “Kẻ lạ mặt như thế nào?”
Nghe Tần Dịch hỏi vậy, trong lòng Tần Đại Vi thầm mừng rỡ. Điều này chứng tỏ Tần Dịch vẫn còn chỗ cần dùng đến hắn, như vậy tự nhiên sẽ không ra tay lấy mạng hắn!Thế là, hắn cũng làm ra vẻ mặt nghiêm túc, đáp: “Hai người đó, trên mặt một kẻ có một vết sẹo cực kỳ rõ ràng. Kẻ còn lại thì luôn quay lưng về phía ta, ngoài vóc dáng cao lớn ra, ta hoàn toàn không nhìn rõ dung mạo của hắn.”
