Tần Dịch gật đầu đáp: “Gia phụ chính là nguyên Hoài Dương huyện lệnh Tần Lập Tân.”
“Quả nhiên là hổ phụ vô khuyển tử!”
Quách Thủ Nghĩa cảm khái nói: “Năm xưa khi Tần đại nhân làm quan ở kinh đô, ta từng có vài lần gặp gỡ ngài ấy. Nay gặp được con trai của cố nhân, ta cũng cảm thấy vô cùng thân thiết, chỉ tiếc là...” Quách Thủ Nghĩa thở dài một tiếng, “Mấy ngày trước ta đã nghe chuyện của Tần đại nhân, đúng là người tốt thường đoản mệnh!”
Tần Dịch nghe vậy, bình thản đáp: “Quách bá phụ, lần này vãn bối về Hoài Dương chính là để chịu tang song thân.”
“Thì ra là vậy, thì ra là vậy...”
