Hắn đã bàn bạc ổn thỏa với Lý Mộ Vĩnh rồi. Hai bài thơ này vừa truyền ra, Thúy Hoa Lâu và Xuân Đào cô nương mười phần thì chín phần là xong đời. Vậy nên việc bọn hắn ra mặt đòi lại công bằng cho Xuân Đào cô nương chỉ là giả, đòi tiền mới là thật!
Mà Quách Bình hiển nhiên không ngờ tới nước cờ này, lập tức đứng ngây ra như phỗng.
Hắn có chút luống cuống, bởi vì số bạc kia đã đưa cho Tần Dịch rồi, hắn làm sao có mặt mũi nào mà đòi lại chứ? Hắn không gánh nổi sự mất mặt này đâu!
Nhưng nếu bắt hắn móc ra hai ngàn năm trăm lượng bạc ngay lúc này, có đánh chết hắn cũng đào không ra!
Tối hôm qua hắn từng tự móc tiền túi năm trăm lượng, định bụng gom cho tròn ba ngàn lượng đưa Tần Dịch để bày tỏ lòng biết ơn. Mà dốc cạn túi hắn lúc đó cũng chỉ có hơn năm trăm lượng bạc, nếu đưa hết, trên người hắn quả thực chẳng còn lấy một cắc.
