Mọi việc đã thu xếp ổn thỏa, Tần Dịch cùng Cổ Nguyệt Dung rời khỏi dịch trạm. Sau một đêm được cho ăn và nghỉ ngơi đầy đủ, con thiên lý lương câu đã khôi phục trạng thái sung mãn như sáng hôm qua. Xem ra thỏi bạc kia quả nhiên có tác dụng lớn.
Tần Dịch vừa đỡ Cổ Nguyệt Dung lên mã xa, liền nhìn thấy nhóm hai nam hai nữ gặp ở lầu hai hôm qua cũng đang bước ra từ dịch trạm.
Ánh mắt Tần Dịch dừng lại trên người tuyệt mỹ nữ tử kia thêm một lát. Dù sao thì con người ai mà chẳng yêu cái đẹp, hắn cũng chỉ đơn thuần là thích ngắm nhìn mỹ nhân mà thôi.
Có lẽ do ánh nhìn của hắn quá mức trực diện, hoặc cũng có thể do hắn nhìn quá lâu, tuyệt mỹ nữ tử kia còn chưa kịp phản ứng thì hai nam tử bên cạnh đã tỏ vẻ bất mãn, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Dịch.
Đúng lúc này, tên tiểu nhị bước ra.
