Do Ninh Trung đã uống không ít rượu nên cũng chẳng nói thêm gì nhiều. Rời khỏi tiền sảnh, hắn liền lui về hậu trạch nghỉ ngơi.
Tần Dịch vốn đã uống hai chén liệt tửu, hơi men chếnh choáng. Nhưng sau khi trò chuyện cùng Ninh Trung, hắn như được quán đỉnh, men say lập tức tiêu tan sạch sẽ.
Kẻ muốn Túc Vương chết đâu chỉ có mình hắn. So với hắn, còn có người càng mong Túc Vương chết hơn. Tần Dịch ngẫm đi ngẫm lại lời Ninh Trung, cuối cùng cũng bừng tỉnh đại ngộ.
Quả thật, hành động đêm qua của Tần Dịch đã quá lỗ mãng.
Dù sao đi nữa, giết một thế tử và giết một hoàng tử là hai chuyện có tính chất hoàn toàn khác nhau. Hơn nữa, Khang Vương đã thất thế, năm xưa lại từng hãm hại Tần Lập Tân khiến Thịnh Bình đế phải giáng chức ông xuống Hoài Dương huyện, trong lòng hoàng đế vốn đã có phần áy náy. Bởi vậy, dù có bằng chứng rõ ràng chỉ điểm Tần Dịch, có lẽ Thịnh Bình đế cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ, bỏ qua cho hắn. Một phần vì nể mặt Tần Lập Tân, Cổ Trường Tùng và Ninh Trung, phần khác cũng vì những công lao to lớn mà Tần Dịch đã lập được trong chuyến đi sứ Nam Sở lần này.
