Xe ngựa chậm rãi lăn bánh trong Kinh Đô thành, bánh xe nghiền trên mặt đường đá xanh dài hun hút. Tần Dịch rốt cuộc cũng cảm nhận được cảm giác như đang trở về nhà.
Cổ Nguyệt Dung cầm hộp quà màu xanh biếc trên tay, mân mê một hồi lâu mới lưu luyến đặt xuống, ngước mắt nhìn Tần Dịch, nói:
“Huynh đi đường bận rộn như vậy, còn cố ý chạy tới Lăng Hương phường một chuyến, thật là có lòng.”
Tần Dịch nghiêm túc đáp:
“Dù bận rộn đến đâu, chỉ cần trong lòng có tâm, ắt sẽ dành ra được chút thời gian. Hơn nữa, ngay từ trước khi đến Giang Lăng, ta đã đặc biệt dò hỏi, biết được hương phấn ở Lăng Hương phường là hợp với nàng nhất.”
