Trên họa phường, tiếng cổ cầm lặng dần.
Ngay sau đó là một tràng tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên.
Nếu nói hai bài thơ trước đã mở màn cho Trung Thu thi hội, thì bài thơ này đã triệt để đẩy không khí lên đến cao trào.
Trung Thu là Tết Đoàn Viên, nhưng có người đoàn tụ, ắt có kẻ chia ly.
Mà thơ từ viết về đoàn viên chung quy chẳng thể lay động lòng người bằng nỗi biệt ly, thế nên bài thơ này vừa xuất hiện, mọi người đều chìm đắm trong bầu không khí cảm thương.
