Bến tàu Giang Lăng, trời quang mây tạnh.
Trong tiếng chỉ trích gay gắt của đông đảo thư sinh Giang Lăng, lồng ngực Lâm Hoằng Nghị càng ưỡn cao hơn.
Ở địa bàn của ta, người đều là phe ta, ngươi lấy gì mà đấu với ta?
Lâm Hoằng Nghị vẻ mặt lạnh lùng, nói: "Ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, cớ sao ta phải chấp nhận lời khiêu chiến của ngươi? Với ta mà nói, ngươi là cái thá gì?"
Dứt lời, hắn cười khẩy: "Còn cả đám thư sinh Giang Lăng mà ngươi nhắc tới nữa, nếu ai khiêu chiến ta cũng chấp nhận, thì sau này ta khỏi cần ra khỏi cửa, nực cười!"
