Ánh trăng mờ tỏ, mặt hồ gợn sóng lăn tăn.
Một con thuyền nhỏ chở hai người trôi lững lờ trên Thính Phong Trì.
Lão lái đò dường như đã rút kinh nghiệm, nhất là sau khi nhận cái liếc mắt đầy ẩn ý của Tần Dịch. Từ lúc Ninh Hoàn Ngôn và Tần Dịch bước lên thuyền, lão chẳng hé răng nửa lời, nhập vai hoàn hảo làm một gã lái đò bị câm.
Ninh Hoàn Ngôn ngồi giữa khoang thuyền, đối diện với Tần Dịch.
Nàng cảm nhận rõ ánh mắt hắn từ lúc lên thuyền đã mất tự nhiên hẳn, lại còn năm lần bảy lượt thúc giục lão lái đò, bộ dạng như chỉ muốn nhảy ngay xuống khỏi thuyền.
