“Thu Nương,” Phó Trường Sinh chỉ vào đài điều khiển, “Đây chính là trung khu của Hộ sơn đại trận ‘Cửu Chuyển Linh Xu Trận’ của Vạn Linh Môn. Ta muốn nàng triệt để khống chế nó.”
Nét mặt Thu Nương lập tức trở nên nghiêm túc. Nàng bước nhanh tới, bàn tay ngọc ngà khẽ vuốt qua chủ khống ngọc đài, thần thức tuôn trào như thủy ngân đổ xuống đất, nhanh chóng thẩm thấu vào từng đạo phù văn, từng đường linh mạch kết nối bên trong đài điều khiển. Nàng vốn là ngũ giai trận pháp sư, lại quanh năm ở trong Ngũ Hành Không Gian chuyên tâm nghiên cứu vô số thượng cổ trận pháp điển tịch, tạo nghệ trận pháp từ lâu đã vượt xa tu sĩ cùng giai.
Chỉ thấy mười ngón tay nàng múa lượn như bay, lưu lại từng đạo tàn ảnh trên ngọc đài. Vô số phù văn huyền ảo, thậm chí còn mang theo một tia hỗn độn khí tức, liên tục được đánh thẳng vào hạch tâm đài điều khiển. Việc nàng đang làm không chỉ đơn thuần là thao túng, mà là muốn dùng tạo nghệ trận đạo cao thâm của mình để tạm thời “ghi đè”, thậm chí “sửa đổi” một phần quyền hạn trận pháp vốn có. Nàng muốn biến tòa đại trận bảo vệ sơn môn này thành một lồng giam nhốt chặt tất cả mọi người!
Chỉ trong mười mấy nhịp thở ngắn ngủi, trên trán Thu Nương đã lấm tấm mồ hôi, hiển nhiên là tiêu hao cực lớn. Thế nhưng, đôi mắt nàng lại càng lúc càng sáng rực.
“Chủ nhân, ta đã sơ bộ khống chế được bảy thành tiết điểm trận pháp ở khu vực bên ngoài, hiện đang tiếp tục thẩm thấu vào cấm chế hạch tâm. Nhiều nhất là ba mươi nhịp thở nữa, ta có thể hoàn thành bố trí ‘Tỏa Linh Phong Giới’. Đến lúc đó, trận pháp sẽ hoàn toàn cách ly trong ngoài, chỉ có thể vào chứ không thể ra. Hơn nữa, tất cả các truyền tống trận cỡ nhỏ, độn thuật, cho đến truyền tấn phù lục ở bên trong đều sẽ bị nhiễu loạn cực kỳ nghiêm trọng!” Giọng nói của Thu Nương tuy thanh lãnh nhưng lại tràn đầy tự tin."Rất tốt." Trong mắt Phó Trường Sinh lóe lên hàn quang, "Đóng cửa đánh chó. Một con cũng đừng để lọt."
