"Đợi ta luyện hóa thứ đó, khống chế toàn bộ Thất Sát Tỏa Hồn trận của Huyền Ngọc sơn mạch... Đó chính là lúc các ngươi diệt tộc!"
Thạch Vô Tâm ngửa mặt cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp thung lũng vắng, tràn ngập sự điên cuồng và sảng khoái.
Cười một hồi lâu, lão mới chậm rãi thu liễm cảm xúc, bước lên trung tâm tế đàn.
Khoanh chân ngồi xuống.
Lão lấy từ trong ngực ra một chiếc bình ngọc nhỏ, đổ ra ba viên đan dược màu đỏ sẫm, tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt — đây chính là "huyết nguyên đan" mà lão vơ vét được từ trên người đám phu lỗ. Mặc dù phẩm giai không cao, thủ pháp luyện chế lại thô ráp, nhưng khí huyết chi lực ẩn chứa bên trong lại có kỳ hiệu giúp lão khôi phục tu vi.
