"Lão tổ anh minh." Võ Thừa Vận thở phào nhẹ nhõm.
Trên lôi đài, hai người đã vào vị trí.
Võ Hồng Loan vận một bộ cung trang đỏ rực, mái tóc bạc trắng như tuyết, khuôn mặt lạnh lùng, sát ý trong mắt không thèm che giấu.
Còn Phó Vĩnh Nhẫn lại mặc một thân kình trang giản dị, dáng người thẳng tắp như ngọn trường thương, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt trầm ổn, không hề lộ ra nửa điểm sợ hãi.
"Tiểu bối, có thể chết trong tay ta chính là vinh hạnh của ngươi." Võ Hồng Loan lạnh lùng thốt lên.
