Ngày hôm ấy, trời quang mây tạnh, mọi hoạt động trên Chu Tước sơn vẫn diễn ra như thường lệ.
Đột nhiên!
Nơi tận cùng chân trời, một đám mây đen kịt dày đặc cuồn cuộn kéo đến với tốc độ kinh hồn, che trời lấp đất! Đám mây đen đi qua đến đâu, linh khí nơi đó liền trở nên hỗn loạn, chim chóc bặt tăm, một cỗ uy áp nặng nề tựa thái sơn giáng xuống bao trùm khắp bốn bề!
Các tu sĩ Phó gia trấn thủ Chu Tước sơn nhất loạt bị kinh động, vội vã lao ra khỏi điện vũ, ngước mắt nhìn lên bầu trời.
Đến khi nhìn rõ bộ mặt thật của đám mây đen kia, sắc mặt tất cả mọi người thoắt cái trắng bệch, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc!
