"Thương thế của tiền bối, dường như đã bị u minh tử khí chí âm chí hàn xâm nhập bổn nguyên, lại thêm đạo ngân do đấu pháp kịch liệt để lại đang không ngừng xé rách kinh mạch. Những loại đan dược hay công pháp thông thường khó mà trị tận gốc, nếu cưỡng ép áp chế, ngược lại sẽ dẫn đến phản phệ." Phó Trường Sinh nói nhanh. Nhờ việc đọc nhiều sách cổ trong Ngũ Hành Không Gian, lại được tình báo hệ thống trợ giúp nên nhãn lực của hắn không hề tầm thường. Kết hợp với việc dùng thần thức thăm dò ban nãy, hắn đã nhìn ra được bảy tám phần.
Ánh mắt nữ tử sau màn nước khẽ ngưng lại. Lời Phó Trường Sinh nói vậy mà không sai lệch mảy may so với tình trạng cơ thể nàng! Tiểu tử này... quả thực có chút bản lĩnh.
"Ngươi có cách gì?" Giọng nói của nàng vẫn lạnh lẽo như băng, nhưng sát ý đã vơi đi đôi chút.
Tâm niệm Phó Trường Sinh xoay chuyển như điện, thừa biết đây vừa là cơ hội, vừa là hiểm nguy. Hắn hít sâu một hơi, đáp: "Vãn bối quả thực có một cách, có thể thử nghiệm một phen. Nhưng cần tiền bối đáp ứng vãn bối hai điều kiện."
"Điều kiện?" Nữ tử như vừa nghe được chuyện gì nực cười lắm, trên khuôn mặt thanh lãnh xẹt qua một tia trào phúng nhàn nhạt. Nàng đường đường là Chân quân Nguyên Anh đỉnh phong, bị một tên tiểu bối Giả Anh nhìn thấu thân thể, nay lại còn dám ra điều kiện với nàng sao?
