Phó Trường Sinh đã áp miếng ngọc giản cổ xưa kia lên mi tâm, điên cuồng trút thần thức vào trong!
Ngọc giản bừng lên vầng sáng không gian màu bạc chói lóa!
Một cánh không gian môn hộ nhỏ bé, chập chờn, chỉ vừa vặn một người chui lọt lập tức mở ra ngay trước mặt Phó Trường Sinh! Ở đầu kia môn hộ, ánh sáng vặn vẹo, thấp thoáng khung cảnh một vùng ca bích hoang vu, tuyệt nhiên không phải cảnh sắc ở nội tầng di chỉ!
"Muốn chạy?! Ở lại cho ta!" Hoan Hỷ Chân Quân trừng nứt khóe mắt, cách không điểm ra một chỉ. Một đạo chỉ mang màu hồng phấn xuất phát sau nhưng đến trước, đâm thẳng vào hậu tâm Phó Trường Sinh!
Phó Trường Sinh không thèm quay đầu lại, không chút do dự lao thẳng thân mình vào trong không gian môn hộ kia!
