Nghe được những lời bàn tán này, trong lòng Phó Vĩnh Bồng mới cảm thấy an ủi đôi chút.
Ít nhất thì "hiếu tâm" của hắn cũng đã được người khác nhìn thấy.
Đúng lúc này, bên ngoài linh đường bỗng truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập.
Một đạo thân ảnh màu xanh biếc như cơn gió cuốn thẳng vào trong.
Người tới khoác trên mình bộ váy dài màu xanh nhạt, búi tóc vấn lên đơn giản, gương mặt mộc không chút phấn son. Giữa hàng mày khóe mắt nàng mang theo vẻ mệt mỏi vì phải lặn lội đường xa, lại càng lộ rõ nỗi bi thống sâu sắc.
