“Tăng trang chủ, vẫn khỏe chứ?”
Vong Xuyên bước ra khỏi chính sảnh, đi vào sân.
Hắn vỗ nhẹ lên vai Tăng Chấp Võ. Người sau lập tức tươi cười rạng rỡ, dáng vẻ vừa mừng vừa lo:
“Nhờ phúc đại nhân! Mọi sự đều tốt đẹp.”
“Đại nhân, người xem bộ lông của những con thiên mã này mà xem, thuần khiết không tì vết. Người nhìn đôi cánh của chúng nữa, dưới ánh sáng còn phát quang… Tất cả đều là hàng thượng phẩm thuộc hạ ngàn chọn vạn tuyển, đặc biệt chuẩn bị cho người. Bình thường tuyệt đối không dễ gì mang ra bán đâu.”
