Ôn Vô Đạo chậm rãi ngồi xuống ghế, ngón tay vô thức miết nhẹ lên vành chén trà.
Ánh mắt hắn thủy chung chưa từng rời khỏi tiểu cô nương vừa quen thuộc lại vừa xa lạ trước mặt, tựa hồ muốn khắc sâu từng nét biểu cảm nhỏ nhất của nàng vào trong ký ức.
Nước trà trong chén sóng sánh, phản chiếu đầu ngón tay đang khẽ run rẩy của hắn.
"Không ngờ..."
Hắn nâng chén trà lên nhấp một ngụm, giọng nói trầm thấp mà kiềm chế, nhưng khi nhắc đến hai chữ "duyên phận" lại cố tình nhấn mạnh.
