Ôn Lương nghi hoặc nhìn Tuyết Li: "Tuyết Li cô nương, sao vậy?"
Những ngón tay thon dài của Tuyết Li siết chặt lấy tay áo hắn, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Lát nữa khi tiến vào Kim Linh Giới... huynh nhất định phải theo sát ta."
Ôn Lương nghe vậy thì sững sờ, thầm nhủ trong lòng: Rõ ràng bọn họ mới quen biết chưa lâu, vì sao cô nương này lại quan tâm đến mình như vậy? Kỳ lạ hơn nữa là, tu vi mà Tuyết Li bộc lộ chỉ mới là Nhân Tiên cảnh, vậy mà lời này nghe cứ như thể nàng muốn bảo vệ hắn không bằng.
"Được, chúng ta sẽ chiếu ứng lẫn nhau." Ôn Lương mỉm cười ôn hòa, chỉ nghĩ nàng căng thẳng do lần đầu dấn thân vào chốn hiểm nguy, bèn chủ động nắm lấy tay nàng: "Đi thôi."
Đôi mắt Tuyết Li lập tức sáng bừng, tựa như những vì sao bất chợt được thắp lên giữa bầu trời đêm. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, theo sát Ôn Lương bay về phía không gian nứt vỡ.
