Tống Bảo và Tiểu Kim trốn trong mai rùa, bị dư ba trận chiến hất văng đi thất điên bát đảo, lăn lóc khắp Táng Long Uyên chẳng khác nào một viên bi.
“Cứu mạng với...”
“Chíu chíu chíu...”
Mai rùa không biết đã va phải vật cứng gì, cuối cùng cũng chịu dừng lại. Tống Bảo choáng váng lắc lắc cái đầu: “Ui da... Cuối cùng cũng dừng rồi hả?”
Hắn cúi đầu nhìn Tiểu Kim đã ngất lịm, xót xa xoa xoa chiếc bụng nhỏ của nó.
