TRUYỆN FULL

[Dịch] Võ Hiệp Triệu Hoán, Bắt Đầu Sáng Tạo Tiêu Dao Các

Chương 111: Báo thù! Kim Cương môn!

Trong sân viện yên tĩnh, lá rơi không một tiếng động.

Triệu Thiên Long bực bội đá văng hòn sỏi dưới chân, nghiến răng nói: “Nhị hoàng tử, tên tiểu nhân bội tín vong nghĩa này! Đã hẹn cùng nhau mưu đồ đại sự, kết quả lại tự mình chạy trước, sau đó mới báo cho chúng ta.”

Lão đường chủ Triệu Đà chắp tay sau lưng đứng dưới gốc cây cổ thụ trong viện, đôi mày bạc trắng nhíu chặt: “Bạch Liên giáo bị diệt trong một đêm, ngay cả tổng đàn cũng bị san thành bình địa… Tiêu Dao Các, thật đáng sợ.”

Lão ngẩng đầu nhìn sắc trời, trong đôi mắt đục ngầu loé lên một tia bất an: “Giờ hẹn liên lạc với nhị hoàng tử đã qua, lẽ nào…”

“Gia gia!”, Triệu Thiên Long đột nhiên hạ giọng: “Người nói xem nhị hoàng tử có khi nào đã…”, hắn làm động tác cứa cổ.

“Câm miệng!”, Triệu Đà nghiêm giọng quát, nhưng lại cảnh giác nhìn quanh: “Cẩn thận tai vách mạch rừng!”

Bên ngoài tường viện, một chiếc lá khô lặng lẽ rơi xuống.

Ngay lúc hai người đang lo lắng không yên, cửa viện đột nhiên có tiếng gõ nhẹ. Ba dài hai ngắn, chính là ám hiệu đã hẹn.

Triệu Đà sáng mắt lên, vội bước tới: “Có phải người của nhị điện hạ…”

Khoảnh khắc cửa mở, giọng nói của lão đột ngột im bặt, đứng bên ngoài là một hắc y nhân.

“Đợi lâu rồi.” Giọng của hắc y nhân như kim loại ma sát: “Nhị hoàng tử nhờ ta mang đến cho hai vị một lời nhắn.”

Triệu Thiên Long bật người đứng dậy: “Ngươi là ai?! Nhị hoàng tử đâu?”

Hắc y nhân từ từ giơ thanh đoản đao đen tuyền trong tay lên, lưỡi đao loé lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng: “Nhị hoàng tử nói… những kẻ biết quá nhiều sẽ không sống được lâu.”

Triệu Đà râu tóc dựng đứng, chân khí toàn thân cuộn trào: “Lão phu hợp tác với nhị hoàng tử bao nhiêu năm, vậy mà lại nỡ…”

“Thật lắm lời.” Hắc y nhân hừ lạnh một tiếng, thân hình lao tới như quỷ mị.

“Keng! Keng! Keng!”

Chỉ trong ba chiêu ngắn ngủi, Triệu Đà đã lùi lại bảy bước, khoé miệng rỉ ra một vệt máu. Lão kinh hãi phát hiện, đối phương không chỉ có tu vi cao hơn lão một bậc, mà chiêu thức còn vô cùng hiểm hóc, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào yếu huyệt.

“Lão già, ngươi già rồi.” Hắc y nhân lật cổ tay, ánh đao như rắn độc lè lưỡi, tức thì xuyên qua yết hầu của Triệu Đà.

“Ực…”, Triệu Đà ôm lấy cổ đang phun máu, hai mắt trợn trừng đầy vẻ không cam lòng, rồi ngã vật xuống đất.

Hắc y nhân vẩy vẩy giọt máu trên đao, quay đầu nhìn Triệu Thiên Long đang mềm nhũn trên mặt đất. Lúc này, đũng quần của Triệu Thiên Long đã ướt sũng, toàn thân run lên như cầy sấy:

“Đừng… đừng giết ta… ta không biết gì hết… ta…”

“Hờ.” Hắc y nhân cười mỉa mai: “Thiếu chủ Hắc Long Đường mà chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?”

Gã từ từ giơ đoản đao lên, nhưng ngay khoảnh khắc hạ xuống lại đột nhiên đổi chiêu, chém một nhát ra sau lưng!

“Keng!”

Giữa tiếng kim loại va chạm, một bóng đen lảo đảo hiện ra.

“U Minh Điện!”, Triệu Thiên Long và hắc y nhân đồng thời kinh hãi thốt lên, sắc mặt tức thì trắng bệch.

Hắc y nhân thấy tình thế không ổn, bèn dậm mạnh xuống đất, thân hình vọt lên trời. Nhưng chưa kịp nhảy qua tường, mấy chiếc tỏa hồn câu loé lên ánh sáng lạnh lẽo đã xé gió bay tới!

“Phập!”

Móng vuốt sắc bén xuyên thẳng qua tì bà cốt của gã, kéo giật gã từ trên không trung xuống. Hắc y nhân ngã mạnh xuống đất, phát ra một tiếng rên đau đớn.

“Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm!”, gã cố nén cơn đau gào lên: “Ta đến để giúp các ngươi dọn dẹp tàn dư của nhị hoàng tử!”

Thế nhưng, các sát thủ U Minh Điện xung quanh đều không chút biểu cảm, dây xích trong tay không hề lay động. Những sát thủ được huấn luyện nghiêm ngặt này căn bản không bị bất kỳ lời nói nào làm cho dao động.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ phía cửa viện. Liễu Sinh Đãn Mã Thủ một thân hắc y, lưng đeo trường đao, chậm rãi bước vào, Thác Bạt Ai và Mã Ngọc theo sát phía sau.

“Ngươi thích diễn kịch đến vậy sao?”, Liễu Sinh Đãn Mã Thủ lạnh lùng lên tiếng.

Hắc y nhân còn muốn nguỵ biện, nhưng Liễu Sinh Đãn Mã Thủ đã mất kiên nhẫn điểm một ngón tay ra…

“Phụt!”

Một luồng chỉ phong sắc bén xuyên thủng khí hải của hắc y nhân, phế đi toàn bộ tu vi của gã. Hắc y nhân lập tức mềm nhũn như quả bóng xì hơi, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.

“Ngọc nhi.” Liễu Sinh Đãn Mã Thủ không quay đầu lại nói: “Người này giao cho ngươi.”

Mã Ngọc đứng phía sau run lên, bàn tay cầm đao hơi run rẩy. Vị đệ tử mới này của y tuy thiên phú xuất chúng, nhưng vẫn chưa thực sự thấy máu.

Thác Bạt Ai vỗ vai hắn: “Đừng căng thẳng, cứ xem như chém một quả dưa hấu là được.”

Mã Ngọc hít sâu một hơi, từ từ rút trường đao bên hông. Cùng với tiếng ngân khẽ khi lưỡi đao ra khỏi vỏ, sự do dự trong mắt hắn dần biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh như băng.

“Không… đừng!”, hắc y nhân điên cuồng giãy giụa, dây xích kêu loảng xoảng: “Ta có thể nói cho các ngươi bí mật của nhị hoàng tử! Ta biết rất nhiều…”

“Sát Thần Nhất Đao Trảm!”

Mã Ngọc khẽ quát một tiếng, ánh đao như dải lụa chém xuống. Tiếng cầu xin của hắc y nhân im bặt, thân thể từ từ tách làm đôi, máu tươi văng lên tường viện, vẽ nên một bức tranh dữ tợn.

“Soạt…”

Mã Ngọc tra đao vào vỏ, động tác gọn gàng dứt khoát, như thể nhát đao vừa rồi không liên quan gì đến hắn. Chỉ có những đốt ngón tay hơi trắng bệch mới để lộ sự dao động trong lòng hắn.

Liễu Sinh Đãn Mã Thủ hài lòng gật đầu: “Không tệ, nhát đao này đã có vài phần hỏa hầu.”

Thác Bạt Ai cười hì hì ghé lại gần: “Tiểu Ngọc, lần đầu giết người cảm giác thế nào?”

Mã Ngọc im lặng một lát, khẽ nói: “Dễ hơn… tưởng tượng.”

Nói xong, ánh mắt của Thác Bạt Ai chuyển sang Triệu Thiên Long, mu bàn tay đang nắm chuôi đao nổi đầy gân xanh.

Ký ức đẫm máu của đêm năm đó ùa về như thủy triều – tiếng la hét thảm thiết của tộc nhân, ngọn lửa ngút trời, ánh mắt cuối cùng của phụ mẫu khi đẩy hắn vào mật đạo…

“Để ta.” Giọng hắn khàn đến đáng sợ.

Liễu Sinh Đãn Mã Thủ liếc nhìn hắn một cái, lặng lẽ lùi ra. Mã Ngọc nhạy bén nhận ra không khí không ổn, cũng lùi sang một bên.

Thác Bạt Ai từ từ rút trường đao, lưỡi đao loé lên ánh sáng lạnh lẽo dưới trăng. Hắn đá một cước cho Triệu Thiên Long tỉnh lại, mũi đao kề vào yết hầu gã.

“Ngươi… ngươi là ai?”, Triệu Thiên Long kinh hãi nhìn thanh niên đầy sát ý trước mắt.

“Thác Bạt Ai.” Hắn gằn từng chữ: “Bảy năm trước, Thanh Lâm sơn trang.”

Đồng tử của Triệu Thiên Long co rút lại, sắc mặt tức thì trắng bệch: “Tên tiểu tạp chủng nhà họ Thác Bạt?! Không thể nào! Rõ ràng ngươi đã…”

“Chết rồi ư?”, Thác Bạt Ai cười lạnh một tiếng, ánh đao loé lên…

“A!”, Triệu Thiên Long hét thảm một tiếng, bàn tay phải đang chỉ vào Thác Bạt Ai bị chém đứt ngang cổ tay, máu tươi phun ra.

“Tại sao?”, mũi đao của Thác Bạt Ai lại kề vào cổ họng Triệu Thiên Long: “Chỉ vì một miếng lệnh bài rách, mà diệt cả tộc ta?”

Triệu Thiên Long đau đến toàn thân run rẩy: “Ta… ta chỉ phụng mệnh làm việc! Là bề trên… bề trên muốn có lệnh bài đó!”

“Bề trên là ai?”, mũi đao của Thác Bạt Ai lại tiến thêm nửa phân, đâm rách da rỉ máu: “Nói ra, ta không giết ngươi.”

“Kim Cương môn! Là Kim Cương môn ở Trung Châu! Chính họ đã tìm đến nhị hoàng tử.” Triệu Thiên Long nghe vậy, có cơ hội sống sót liền vội vàng la lớn: “Họ ra giá cao để mua lệnh bài đó! Chúng ta chỉ phụng mệnh tìm kiếm thôi!”

Ánh mắt Thác Bạt Ai ngưng lại. Kim Cương môn, thế lực nhất lưu ở Trung Châu, nổi danh với công pháp luyện thể.

“Trong tay các ngươi còn lệnh bài không?”

“Không có, thứ đó sao chúng ta có được!”, Triệu Thiên Long run rẩy nói: “Nhưng nghe nói… nghe nói trong tay Kim Cương môn hình như có một miếng…”

Lời còn chưa dứt, ánh đao đã loé lên.

Triệu Thiên Long ôm lấy cổ họng đang phun máu, không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn Thác Bạt Ai: “Ngươi… đã nói… không giết ta…”

Thác Bạt Ai vẩy máu trên đao, lạnh lùng nói: “Ta lừa ngươi thôi.”

…………