"Diên Thọ Đan Dược sao..." Trần Bình An thầm suy tính trong lòng.
Phương Di Thanh ngồi một bên, mím môi nhìn Trần Bình An, không biết đang nghĩ gì.
Lam Ánh Quân tuy mang dáng vẻ người lạ chớ gần, nhưng vật phẩm của nàng vẫn thu hút không ít sự hứng thú của mọi người. Đặc biệt là việc nhận luyện chế đan dược, điều này khiến nhiều người dù có ý hay không cũng muốn giao lưu đôi chút.
Mọi người tuy dùng truyền âm để trao đổi riêng tư, nhưng toàn bộ quá trình ấy tự nhiên không thể giấu được cảm ứng của Trần Bình An.
Cái gọi là giao lưu mật mã của đám người trong sân, trước mặt hắn chẳng qua cũng chỉ như tờ giấy dán cửa sổ mỏng manh, đâm một cái là thủng.
