Thái độ có thể giả vờ, nhưng sự kính sợ phát ra từ tận đáy lòng thì rất khó che giấu trước mặt hắn.
“Phong Vân đệ nhị.”
Trần Bình An khẽ cười.
Có những thứ, rơi vào tai người ngoài, ắt sẽ khiến bọn họ thật lòng tung hô.
Nhưng hắn hiểu rất rõ, đó chẳng qua chỉ là hư danh mà thôi.
