Vô cùng mờ nhạt, tựa như chưa từng xuất hiện.
"Thôi bỏ đi, trả cho ngươi đấy." Trần Bình An vươn tay, đưa lại dải buộc tóc cho thiếu nữ.
Nghe vậy, nàng ngẩng đầu lên, suối tóc mây khẽ bay, mang theo một làn hương thơm ngát.
Thể hương của thiếu nữ vô cùng độc đáo, dường như trước đây Trần Bình An chưa từng ngửi thấy bao giờ.
"Ta nhất định sẽ mách tiểu thư." Thiếu nữ cắn chặt răng ngọc, hậm hực giật lấy dải kim ti phát đái.
