Trần Bình An vẻ mặt lạnh lẽo, hỏi thẳng đối phương, đã không có những vật này thì sao lại giả làm kẻ giàu có!? Còn nói vật trên người có lẽ là thứ bổn tọa cần ư?
Trần Bình An nói không chút khách khí, nhưng không biết La Hầu có điều kiêng kỵ hay đang có mưu tính khác mà lại không hề nổi giận, ngược lại còn nhẫn nhịn chịu đựng sự chế nhạo lạnh lùng của Trần Bình An.
Hai người trao đổi vài câu, chuyện giao dịch mới thật sự đi vào đúng hướng.
La Hầu chủ động nói, trước đó tại đấu giá Huyền Linh, Thất Cấm đạo hữu đã mua được danh ngạch rèn đúc của Bách Luyện các, có phải là cần chế tạo trọng bảo hay không. Trên người hắn có trữ vài khối tứ giai bảo khoáng, nếu Thất Cấm đạo hữu đưa ra cái giá hợp lý, hắn có thể đem ra giao dịch.
Trần Bình An cũng không che giấu nhu cầu của mình, sau một hồi cò kè mặc cả, hắn đã giao dịch được một khối khoáng thạch tứ giai có trọng lượng khá lớn từ La Hầu.
