"Bệ hạ, sao người có thể nói thần thiếp như vậy!"
Đức phi òa khóc nức nở! Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn được khen ngợi là hiền lương thục đức, vậy mà bây giờ lại bị Doanh Nghị dùng lời lẽ cay nghiệt mắng mỏ như thế!
"Trẫm... thôi bỏ đi, xưng hô thế này chửi người không sướng miệng."
"Tại sao ta lại không thể? Hơn nữa, giữa hai ta ai mới là kẻ mất trí hả? Ngươi tự hành hạ bản thân và người bên cạnh thì cũng thôi đi, đằng này mẹ nó chứ, đến chó ngươi cũng không tha! Lần đầu tiên ta thấy có kẻ cho chó ăn cỏ ngày ba bữa đấy! Thảo nào trước kia mỗi lần ta đi cầu tiêu, con chó rách này cứ đuổi theo cắn mông ta, hóa ra là người ta thèm ăn một miếng nóng hổi!"
"Mẹ kiếp, ngươi còn suốt ngày chu mỏ hôn hít nó! Có khi nó văng vào miệng, ngươi lại còn tưởng là trái cây khô ấy chứ!"
