Ánh sáng vô tận chiếu rọi khắp mọi nơi trên Thập Đại Thần Châu, khí tức thần thánh tràn ngập, xua tan nỗi sợ hãi đang lan tràn trong lòng thế nhân, rót vào thế gian tuyệt vọng này một tia hy vọng.
Vô số ánh mắt dõi theo bóng hình thần thánh đứng trên vòm trời cao vợi, tay cầm Thánh Hoàng Tản, lưng mọc mười hai đạo quang minh vũ dực. Giờ phút này, không biết bao nhiêu sinh linh đã coi nàng là Quang Minh thần cứu thế, không kìm được lòng kính sợ mà phủ phục trên mặt đất, đặt tia hy vọng cuối cùng vào thân nàng.
Bàn tay Thập Phẩm vốn bao trùm thiên địa, giờ phút này, đã dần bị ánh sáng vô tận đẩy ra.
Bóng hình được vô số người coi là cứu rỗi cuối cùng, giờ phút này quay đầu lại, đôi mắt vàng kim càng thêm thần bí sâu thẳm, chứa đựng sự quan tâm nồng đậm nhìn Lý Lạc.
Đón lấy ánh mắt của Khương Thanh Nga, sắc mặt âm trầm phẫn nộ của Lý Lạc cũng dần bình phục. Hắn không muốn nàng quá lo lắng, bèn cười hỏi: "Thanh Nga tỷ, tỷ học cái thói căn giờ này của ta đấy à?"
