Những dao động hủy diệt giữa trời đất dần tiêu tán, vô vàn sức mạnh tràn ngập trong đó cũng theo đó mà biến mất. Hư không sụp đổ bắt đầu tự mình phục hồi, chỉ là những vết nứt khổng lồ kia quá đỗi chói mắt, khí tức còn sót lại trên đó cũng khiến tốc độ phục hồi của hư không trở nên chậm chạp hơn nhiều.
Vân Thiên Vương nhìn về nơi Hư Thiên Vương biến mất, sắc mặt ngưng trọng nói: “Không biết hắc quan thần bí kia rốt cuộc là vật gì, lại có thể dễ dàng xé rách vô số phòng ngự ta bố trí trong Thiên Kính Tháp. Trước đó ta đã âm thầm thúc giục trận pháp Thiên Kính Tháp, vậy mà cũng không thể ngăn cản hắc quan kia trong chớp mắt.”
Hư Thiên Vương lần này có thể tự do ra vào dưới sự liên thủ của hắn và Lý Quân, chỗ dựa lớn nhất chính là hắc quan thần bí kia.
Lý Quân tay nắm lấy Bàn Long Kim Côn bay về, khẽ thở dài một tiếng, nói: “Nội tình của Quy Nhất Hội này cực mạnh, nếu bọn họ có thể liên thủ với Thập Đại Thần Châu, việc chống lại Ám Thế Giới cũng sẽ không chật vật đến vậy.”
Vân Thiên Vương nói: “Con đường của bọn họ hoàn toàn trái ngược với phe ta. Từ lý niệm của bọn họ mà xét, khả năng bọn họ liên thủ với Ám Thế Giới còn cao hơn là liên thủ với phe ta.”
