Ngay khi Khương Hằng vừa dứt lời, không gian tại vài góc tối tăm kia bắt đầu vặn vẹo một cách bất thường.
Ba cái bóng đen từ trong bóng tối "chen" ra ngoài.
Sự tồn tại của chúng, bản thân nó đã là một thứ ô nhiễm đối với thị giác và Thần Hồn.
Một kẻ là khối cầu được tạo thành từ vô số nhãn cầu trắng bệch không ngừng đóng mở, mỗi con mắt đều xoay chuyển với tần suất riêng biệt, dường như đang dò xét những chiều không gian khác nhau.
Một kẻ tựa như vết mực loang lổ đang chảy, không có hình thái cố định nhưng lại liên tục tổ hợp thành đủ loại hình học quái dị khó hiểu, mỗi lần biến hóa đều khiến Pháp Tắc xung quanh rối loạn nhẹ.
