TRUYỆN FULL

[Dịch] Tỷ Tỷ Là Ma Giáo Giáo Chủ

Chương 77: Thiếu chủ, giáo chủ muốn gặp ngươi

Nghe đám tay sai bẩm báo xong, sắc mặt Trần Thanh Sơn sa sầm, mở miệng chửi ầm lên: "Mẹ kiếp, đúng là một lũ chó má! Trong ma đạo vốn là cá lớn nuốt cá bé, lão tử bắt nạt mấy con cá thối tôm ôi thì đã sao?"

"Đám già khú kia, kẻ nào chẳng giết người như ngóe, diệt cả nhà người ta, sao chẳng thấy chúng mở miệng nói nửa câu chính nghĩa công đạo?"

"Một lũ lão già tu ma đạo mà cũng bày đặt giả làm hiệp sĩ chính đạo! Chó má!"

Trần Thanh Sơn đầy bụng tức giận, mắng chửi thập nhị trưởng lão đang gây sự bên ngoài.

Nhưng ngoài mắng vài câu cho hả giận, hắn cũng chẳng làm được gì khác.

Thập nhị trưởng lão của ma giáo, đó đều là những ma đạo cự phách chân chính.

Chẳng những thực lực cường đại, thành danh đã lâu, mà mỗi kẻ còn nắm trong tay địa bàn và quân đội riêng.

Ngay cả ở giai đoạn sau của cốt truyện game Quỷ Cốc Kỳ Đàm, khi Thẩm Lăng Sương gần như vô địch thiên hạ, nàng cũng chỉ có thể khiến đám lão già ấy nghe lệnh điều động chứ không chịu nghe triệu kiến.

Huống hồ Thẩm Lăng Sương lúc này mới chỉ vừa bước vào đệ thập cảnh, căn cơ và tư lịch còn nông.

Trong game, Thẩm Lăng Sương rơi vào trạng thái ma hóa điên cuồng, ngoài áp lực từ các đại môn phái chính đạo liên thủ vây giết, đám lão già lòng dạ khó lường trong nội bộ Âm Nguyệt ma giáo này cũng góp công không ít.

Có thể nói, thập nhị trưởng lão đồng loạt kéo đến Phù La sơn bức cung, cục diện như vậy đã hung hiểm đến cực điểm.

Cho dù Thẩm Lăng Sương thật sự đang giăng lưới câu cá, căn bản chưa bị thương, thì trước tình cảnh này cũng phải hết sức thận trọng.

—— Nàng mới vào đệ thập cảnh, nếu thật sự liều chết với thập nhị trưởng lão, ai sống ai chết còn chưa biết được.

Bởi vậy, không khí trong điện lúc này vô cùng nặng nề. Mấy tên tay sai bên cạnh Trần Thanh Sơn đều thấp thỏm bất an. Đám người bị hại kéo tới gây sự dưới chân núi kia, đều là do chính mấy tên tay sai này ra mặt xử lý.

Nếu sự việc thật sự náo loạn đến mức không thể vãn hồi, vậy thì mấy tên tay sai ấy chắc chắn chỉ có đường chết.

Chỉ có Trần Thanh Sơn là ngoài miệng vẫn mắng đám lão già kia cực kỳ hăng hái.

Thấy mắng cũng gần đủ, không khí cũng đã tới, Trần Thanh Sơn bỗng đổi giọng, đột nhiên nói: "Đi thôi, Đóa A Y, ta dẫn ngươi tới bảo khố dạo một vòng. Chẳng phải ngươi muốn phần thưởng sao? Bản thiếu chủ trước nay chưa từng nuốt lời, đã nói thưởng cho ngươi thì nhất định sẽ thưởng."

"Nhân tiện ra ngoài hít thở chút khí trời, bản thiếu chủ sắp bị chọc tức chết rồi."

Trần Thanh Sơn định tới tàng bảo các tìm Túc Mệnh ngọc bội.

—— Mẹ nó, cục diện trong ma giáo hung hiểm thế này, còn kích thích hơn ở Nam Cương nhiều. Phải mau tìm được Túc Mệnh ngọc bội mới được.

Trong Âm Nguyệt ma giáo có hai khối Túc Mệnh ngọc bội, một khối ở chỗ Thẩm Lăng Sương, khối còn lại thì không rõ tung tích, trong game cũng không hề cho vị trí cụ thể.

Trần Thanh Sơn nghi ngờ món đồ ấy đang được cất trong tàng bảo các của Phù La sơn.

Nhưng vừa mở miệng đề nghị, hắn đã bị Đóa A Y từ chối.

Thiếu nữ Miêu Cương đeo đầy trang sức bạc kia lộ vẻ không nỡ, nói: "Không được đâu, thiếu chủ. A tỷ bảo chúng ta ở yên trong Dưỡng Thân điện, không được chạy lung tung, chờ tỷ ấy tới."

"Bây giờ cục diện đã loạn như vậy, chúng ta càng không thể hành động thiếu suy nghĩ."

Đóa A Y cũng thèm thuồng bảo khố của Phù La sơn, nhưng nàng không dám trái lệnh a tỷ.

Trần Thanh Sơn liếc nàng một cái, âm thầm cân nhắc chênh lệch chiến lực giữa hai bên, rồi cụt hứng ngồi trở xuống: "Chính ngươi tự không cần đấy nhé, sau này đừng hối hận."

Đóa A Y cười hì hì: "Ta tin thiếu chủ lời vàng ý ngọc, đã nói ra thì nhất định sẽ không đổi ý."

Trần Thanh Sơn trợn mắt, lười chẳng buồn để ý tới nàng.

Đến cửa cũng không cho ra... chết tiệt!Nhưng lời Đóa A Y cũng không phải không có lý, lỡ ra ngoài rồi bị đám trưởng lão ma giáo bắt giữ, vậy thì hắn thật sự toi đời.

Chi bằng cứ chờ Lâm Âm Âm trở về, có nàng ở bên cạnh mới thật sự yên tâm.

Thấy bầu không khí trong đại điện quá đỗi nặng nề, Bạch thiệt đầu Lý Hổ bỗng đảo mắt, cười hì hì nói:

“... Thiếu chủ, mấy ngày ngài ra ngoài, đám hoa khôi ở Vô Song thành đã thay một lứa mới rồi.”

“Thuộc hạ đã chọn mấy vị mới nhất, xinh tươi nhất, xuất sắc nhất đưa tới, hiện đều đang chờ ở ngoài điện.”

“Tất cả đều là sồ nhi đúng khẩu vị của thiếu chủ, vẫn còn giữ thân trong sạch, chỉ chờ thiếu chủ ngài đích thân xem qua phẩm chất của các nàng thôi...”

Bạch thiệt đầu Lý Hổ cười hề hề, ra vẻ đầy ẩn ý.

Lúc này thiếu chủ đang bực bội, chính là thời cơ thích hợp nhất để dâng mỹ nhân.

Mấy tên cẩu thối tử này quả thật quá hiểu cách lấy lòng thiếu chủ.

Vừa nghe tin thiếu chủ nhà mình trở về, bọn chúng lập tức đưa mấy vị hoa khôi của Vô Song thành tới.

Chúng biết thiếu chủ suốt hơn mười ngày qua chỉ mải lên đường, chắc hẳn đã nhịn đến phát hoảng, lúc này tất nhiên đang cần được hưởng thụ.

Nghe vậy, Trần Thanh Sơn cũng vô thức ngồi thẳng người dậy.

“Bảo các nàng... khụ khụ...”

Nói thật, trong thoáng chốc hắn quả thực cũng động lòng.

Hoa khôi trẻ tuổi của Vô Song thành, nhan sắc ấy phải đến mức nào chứ?

Nhưng cũng chỉ là rung động trong một thoáng mà thôi...

Trần Thanh Sơn chép miệng, cuối cùng tiếc nuối lắc đầu: “Thôi, miễn đi.”

Cả người hắn lại ngả xuống nhuyễn tháp, giọng đầy ai oán: “Vào lúc then chốt thế này, không thể để người lạ đến gần bản thiếu chủ.”

“Lỡ trong đó có một ả là thích khách do đám lão thông môn phái tới, vậy thì bản thiếu chủ thật sự xong đời.”

Trần Thanh Sơn chán nản phất tay: “Bảo các nàng về Vô Song thành trước đi. Qua vài ngày nữa, đợi bản thiếu chủ rảnh rỗi rồi sẽ tới sủng hạnh các nàng.”

Lúc này đâu phải khi để hưởng lạc!

Túc Mệnh ngọc bội sắp tới tay rồi, vào thời điểm này, bất kể là bị người khác phát hiện ra sự khác thường của hắn, hay bị thích khách tập kích, đều không phải điều Trần Thanh Sơn muốn thấy.

Trần Thanh Sơn cự tuyệt, khiến mấy tên cẩu thối tử nhìn nhau ngơ ngác.

Nhưng bọn chúng cũng không dám nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy rời đi, ngoan ngoãn tuân lệnh, đưa đám hoa khôi kia đi mất.

Chỉ có Đóa A Y ngồi bên cạnh, nhìn theo đám cẩu thối tử rời đi xong mới cười hì hì nói với Trần Thanh Sơn: “Thiếu chủ nhà ta lớn thật rồi nhỉ...”

Giọng điệu của Đóa A Y chẳng khác nào một bà mẹ già, cuối cùng cũng thấy đứa con ngỗ nghịch của mình biết trưởng thành.

Trần Thanh Sơn lập tức trợn mắt mắng: “Lớn cái đầu ngươi! Dám chiếm tiện nghi của lão tử, ngươi có tin ta bảo Lâm Âm Âm đè tay đè chân ngươi lại, rồi lôi ngươi ra tả hỏa hay không?”

Trần Thanh Sơn buông lời đe dọa, rõ ràng là đã cáu thật rồi.

Đóa A Y trừng mắt đáp trả, kêu lên: “Ngươi nằm mơ đi! A tỷ sao có thể nghe lời ngươi... nghe lời ngươi...”

Ban đầu, Đóa A Y còn định cười nhạo tên thảo bao thiếu chủ này đúng là si tâm vọng tưởng.

Nhưng nói được nửa câu, nàng lại càng lúc càng chột dạ.

Bởi trên suốt quãng đường này, nàng đã phát hiện ra một chuyện vô cùng quái dị, đó là a tỷ vốn ghét bỏ và chán ghét tên thảo bao thiếu chủ này nhất, vậy mà sau lần trở về này lại trở nên răm rắp nghe theo hắn!

Không phải kiểu nghe theo cho có lệ như trước kia, mà là thật sự thuận theo mọi bề, gần như tuyệt đối phục tùng!

Suốt quãng đường quay về, nàng không còn nghe a tỷ mắng tên thảo bao thiếu chủ này thêm lấy một câu nào nữa.Ngược lại, nàng còn vô cùng để tâm tới vị thiếu chủ thảo bao này.

Trên đoạn đường nát đá gập ghềnh, a tỷ còn đặc biệt ra lệnh cho đoàn xe đi chậm lại, chỉ sợ Trần Thanh Sơn ngồi trong xe bị xóc nảy.

Ngày ba bữa, a tỷ đều hỏi trước vị thiếu chủ thảo bao này muốn dùng món gì, rồi mới sai người báo cho dịch quán nghỉ chân phía trước chuẩn bị.

Kiểu tận tâm tận lực hầu hạ ấy hoàn toàn khác hẳn trước kia, khi bọn họ rời Phù La sơn đến Nam Cương tuần sát.

Khi ấy, a tỷ qua loa vô cùng, căn bản lười để ý đến vị thiếu chủ đi cùng này...

Đóa A Y nhìn Trần Thanh Sơn đang lún sâu trong nhuyễn tháp với vẻ mặt cổ quái, đột nhiên hỏi: “Mấy ngày các ngươi mất tích, ngươi đã rót cho a tỷ của ta thứ mê hồn thang gì vậy?”

Nàng hiếu kỳ vô cùng về những chuyện đã xảy ra trong quãng thời gian hai người kia biến mất.

Thế nhưng a tỷ, người xưa nay chẳng giấu nàng chuyện gì, mỗi lần nàng hỏi tới việc này lại hoặc im bặt không nói, hoặc qua loa bịa chuyện.

Lúc a tỷ nói dối, nàng thậm chí còn nhìn thấy trong mắt tỷ ấy vẻ chột dạ cùng hoảng loạn.

A a a... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ!

Trong lòng Đóa A Y như có trăm móng vuốt cào cấu, hận không thể cạy đầu hai người này ra, xem cho rõ trong những ngày mất tích ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc đó, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Ngay sau đó, đại môn mở ra, bóng dáng Lâm Âm Âm xuất hiện nơi ngưỡng cửa.

Nàng cau mày nhìn Đóa A Y đứng bên cạnh, trừng a muội nhà mình một cái.

Sau đó mới khom người hành lễ với Trần Thanh Sơn: “Thiếu chủ, giáo chủ muốn gặp ngài...”

Chương 77: Thiếu chủ, giáo chủ muốn gặp ngươi - [Dịch] Tỷ Tỷ Là Ma Giáo Giáo Chủ | Truyện Full | Truyện Full