TRUYỆN FULL

[Dịch] Tỷ Tỷ Là Ma Giáo Giáo Chủ

Chương 47: Lần đầu làm người, vẫn còn đôi chút chưa quen

Cơn mê man giữa bóng tối kéo dài bao lâu, Trần Thanh Sơn cũng không rõ. Đến khi ý thức dần tỉnh táo trở lại, hắn mở mắt ra, phát hiện mình đang ngồi trên một tảng đá trơ trọi.

Bên cạnh là rừng cây um tùm, phía xa là ngọn Trát Cống tuyết sơn cao lớn hùng vĩ.

Trần Thanh Sơn chớp mắt mấy cái, lập tức đoán ra mình đã cách Bạch Sa thành rất xa.

Trước đó, khi còn ở Bạch Sa thành nhìn về phía Trát Cống tuyết sơn, ngọn núi ấy xa xăm như một ngọn tháp trắng dựng đứng nơi chân trời.

Còn lúc này, ngồi trên tảng đá giữa sườn núi, ngọn tuyết sơn khổng lồ kia lại như đã ở ngay trước mắt.

Trần Thanh Sơn quay đầu, dời mắt khỏi tuyết sơn, nhìn khắp bốn phía. Từ lưng chừng núi phóng tầm mắt xuống dưới, hắn có thể thấy khu rừng nguyên sinh rậm rạp đã hóa thành một biển cây mênh mông, kéo dài mãi đến tận nơi xa.

Những hàng sam, hàng tùng mọc thẳng tắp, đều tăm tắp đến lạ, nhìn vào khiến kẻ ưa ngăn nắp cũng phải thấy thư thái trong lòng.

Một dòng sông chảy ra từ chân núi tuyết, uốn lượn giữa biển cây, mặt nước phản chiếu ánh chiều tà, lấp lánh như pha lê.

Trong tầm mắt không hề có dấu vết con người sinh sống, càng không thấy bóng dáng Bạch Sa thành đâu nữa.

Nơi này mới thật sự là chốn thâm sơn cùng cốc, hoang vu không một bóng người.

Bên cạnh hắn, một con ếch trâu to bằng bê con đang ngồi chồm hổm, mở to cặp mắt lồi nhìn chằm chằm vào Trần Thanh Sơn.

Loài lưỡng cư khổng lồ ấy ở ngay gần trong gang tấc khiến Trần Thanh Sơn khẽ nhíu mày, âm thầm nhích người sang bên.

— Từ nhỏ, hắn đã luôn thấy khó chịu với loại lưỡng cư da trơn nhớt này.

Trên một tảng đá trơ trọi khác cách đó không xa, Giác Không thiền sư đang co người ngồi xếp bằng, thần sắc uể oải, hai mắt nhắm nghiền, đầu cúi rũ vô lực, trông như sắp viên tịch, khí tức suy bại đến cực điểm.

Ba lão hòa thượng của Vô Tướng tông tay cầm tích trượng, chân bước theo một bộ pháp kỳ dị, không ngừng đi vòng quanh tảng đá nơi Giác Không thiền sư đang ngồi.

Theo từng bước chân quái lạ ấy, từng luồng Phật quang sáng rực liên tiếp được ba lão hòa thượng rót vào cơ thể Giác Không thiền sư.

Bọn họ đang bổ sung khí lực cho Giác Không thiền sư sau khi ông thi triển bí pháp của Vô Tướng tông.

Nhưng theo thông tin trong Quỷ Cốc Kỳ Đàm, làm vậy cũng chỉ có thể làm dịu bớt trạng thái suy kiệt của Giác Không thiền sư, chứ không thể bù đắp phần huyết khí đã hao tổn của lão hòa thượng.

Thấy cảnh ấy, Trần Thanh Sơn chỉ khẽ nhướng mày, không nói một lời, càng không dám cử động bừa bãi.

Hắn ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, hoàn toàn không có ý định nhân lúc hỗn loạn mà bỏ trốn.

— Giữa chốn rừng sâu núi thẳm thế này, lẽ nào hắn thật sự có thể một mình trốn khỏi tầm mắt của bốn lão hòa thượng?

Đã biết không thể, chi bằng cứ thành thật một chút còn hơn.

Hắn đã hôn mê lâu như vậy, nếu đối phương thật sự muốn giết hắn, đã chẳng cần đợi đến lúc hắn tỉnh lại.

Ít nhất trước mắt, tính mạng hẳn chưa gặp nguy hiểm.

Nhưng hòa thượng Giác Chân kia lại là một tên trọc đầu nóng nảy, không nguy hiểm đến tính mạng không có nghĩa là sẽ không phải chịu khổ da thịt... Trần Thanh Sơn cũng không muốn vì chọc giận tên hòa thượng mặt đen ấy mà chuốc lấy phiền phức.

Vì thế hắn cứ ngồi yên trên tảng đá, không nhúc nhích, chờ ba lão hòa thượng chữa trị xong cho Giác Không thiền sư.

Lại qua khá lâu, ba lão hòa thượng vẫn luôn đi vòng quanh trong núi rừng cuối cùng cũng dừng bước.

Cả ba cùng thở phào nhẹ nhõm, rồi ai nấy chọn một tảng đá ngồi xuống, tại chỗ đả tọa điều tức.

Ngay cả Giác Chân, kẻ nóng nảy nhất trong số đó, cũng không đến gây khó dễ cho Trần Thanh Sơn.Xem ra liên tiếp vận khinh công bôn hành, lại thêm việc chữa thương cho Giác Không thiền sư, đã khiến ba lão hòa thượng này hao tổn vô cùng nặng nề.

Thế nhưng Giác Không thiền sư, tuy thần sắc tiều tụy, trông như già thêm mười tuổi, lúc này lại mỉm cười nhìn sang Trần Thanh Sơn bên cạnh, chủ động lên tiếng chào hỏi.

“Trần thiếu chủ tỉnh rồi sao...”

Lão hòa thượng này khóe môi hàm tiếu, mặt mày hiền từ, quả thật rất dễ khiến người khác sinh lòng thiện cảm.

Nhưng Trần Thanh Sơn không đoán ra ý đồ của đối phương, nên chỉ có thể lựa chọn im lặng.

Điều duy nhất hắn dám chắc là bốn lão hòa thượng này cùng một phe với Ngọc Sơn Tiêu Khách, hơn nữa đã sớm mưu tính từ lâu.

Điều ấy khiến Trần Thanh Sơn đau cả trứng, không ngờ đằng sau cốt truyện nguyên thân bị thiến lại còn chôn giấu nhiều hố sâu đến vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại, như thế mới hợp lý.

Kế hoạch diệt môn Mạnh gia rồi hắt nước bẩn lên người Trần Thanh Sơn, vốn chỉ là chủ ý nhất thời của đám người Ngọc Sơn Tiêu Khách —— đám này hẳn chưa biết đến sự tồn tại của Mạnh Tinh Vân.

Trần Thanh Sơn hoàn toàn bị tin tức trong trò chơi đánh lừa, bởi vì biết quá nhiều từ góc nhìn toàn tri, trái lại còn ngộ nhận rằng Mạnh Tinh Vân cũng nằm trong kế hoạch của đám chính đạo hào hiệp.

Nhưng giờ quay đầu ngẫm lại, chuyện kín kẽ như của Mạnh Tinh Vân, phe chính đạo hẳn là không thể biết được.

Một khi gạt bỏ biến số ngoài ý muốn là Mạnh Tinh Vân, chỉ bằng đám người của Ngọc Sơn Tiêu Khách... thực lực của bọn chúng quả thực quá mỏng.

Nay lại có thêm tứ đại thánh tăng của Vô Tướng tông, như vậy mới đủ tư cách tới gây sóng gió ngay trong bụng dạ ma giáo.

Vậy nên ở tuyến thế giới ban đầu, hẳn là tứ đại thánh tăng, Ngọc Sơn Tiêu Khách, cùng một đám chính đạo hào hiệp đệ lục cảnh, đệ thất cảnh liên thủ hắt nước bẩn lên nguyên thân, rồi ngoài ý muốn dẫn cả truyền nhân Thiên Ma tông ra ngoài.

Cuối cùng ba phe hỗn chiến, phía Âm Nguyệt ma giáo một cây làm chẳng nên non. Với thân phận kiếm thị, Lâm Âm Âm tử chiến tại Nam Cương, dưới trướng Thẩm Lăng Sương cũng chỉ còn lại tứ đại kiếm thị.

Còn Trần Thanh Sơn, đệ đệ của Thẩm Lăng Sương, thì bị Mạnh Tinh Vân bắt đi, trải qua mấy tháng tra tấn giày vò không khác gì địa ngục, biến nguyên thân thành một kẻ vặn vẹo méo mó, ngay cả trứng cũng chẳng còn...

Sau khi xâu chuỗi rõ ràng mọi chuyện, Trần Thanh Sơn chỉ có thể cười bất đắc dĩ.

Đúng vậy, trước đó hắn đã thấy có phần kỳ quái.

Chỉ dựa vào một Ngọc Sơn Tiêu Khách cộng với Mạnh Tinh Vân của Thiên Ma tông, thật sự có thể giết chết Lâm Âm Âm sao?

Nam Cương vẫn còn ma giáo hộ pháp Tả Kiêu, lại thêm vô số giáo chúng ma giáo nữa.

Cho dù Lâm Âm Âm trung thành hộ chủ, liều mạng huyết chiến, cũng không đến nỗi chết trận mà vẫn chẳng giữ nổi thiếu chủ nhà mình chứ?

Nhưng nếu trong tuyến cốt truyện ban đầu còn có tứ đại thánh tăng cùng ra tay, vậy thì khác hẳn...

Vấn đề duy nhất lúc này là, đám chính đạo hào hiệp ấy bày bố kín kẽ đến vậy, điều động lực lượng khổng lồ mạo hiểm như thế, chẳng lẽ chỉ để đối phó với một tên công tử bột vô dụng như hắn?

Khác gì dùng pháo cao xạ bắn muỗi?

Tuy Thẩm Lăng Sương đẩy hắn ra ngoài sáng làm bia ngắm, vốn là muốn nguyên thân giúp nàng thu hút hỏa lực. Nhưng đợt này hỏa lực kéo tới cũng quá hung mãnh rồi đấy?

Thả mồi câu cá diếc, ai ngờ lại kéo lên cả một bầy cá mập?

Trần Thanh Sơn lặng im không nói, còn trên tảng đá, Giác Không thiền sư lại mỉm cười cất tiếng: “Trần thiếu chủ không có gì muốn nói sao?”

Lão hòa thượng này dường như rất muốn làm thân với Trần Thanh Sơn.

Sự thiện ý đến quá đỗi vô cớ ấy khiến trong lòng Trần Thanh Sơn dấy lên cảnh giác.

—— Lão lừa trọc này rốt cuộc muốn làm gì?

Ngươi là hòa thượng, đâu phải thần phụ.

Lão tử cũng chẳng phải tiểu nam hài!

Trần Thanh Sơn tặc lưỡi, hồi lâu sau mới nặn ra được một câu: “...Các ngươi không thể giết ta! Nếu giết ta, tỷ tỷ ta nhất định sẽ không tha cho các ngươi!”Rất tốt, quả nhiên mấy lời giả điên giả dại thế này nói ra vẫn thuận miệng hơn.

Trần Thanh Sơn tiếp tục giữ vững hình tượng thảo bao hoàn khố của mình, dứt khoát đem vị giáo chủ tỷ tỷ Thẩm Lăng Sương ra làm bình phong.

Lúc này địch ta chưa rõ, hắn cũng chỉ đành giả ngốc để ứng phó trước.

Chỉ thấy lão hòa thượng đối diện khẽ mỉm cười, thản nhiên nói: “Trần thiếu chủ không cần lo lắng, chúng ta sẽ không làm hại tính mạng ngươi.”

Lão hòa thượng chắp hai tay trước ngực, mặt đầy ý cười: “Lão nạp cùng ba vị sư huynh đệ đều đã lập không sát chi thệ. Nếu trái lời thề, ắt sẽ đọa vào vô gián luyện ngục, vĩnh thế bất đắc siêu sinh.”

“Cho nên, chúng ta tuyệt không có ác ý với Trần thiếu chủ.”

Lão hòa thượng nói năng quả thực rất đẹp.

Không sát chi thệ của tứ đại thánh tăng Vô Tướng tông vốn là lời ràng buộc mà bọn họ lập ra để kiềm chế vị sư đệ không nên thân là Giác Chân hòa thượng.

Trần Thanh Sơn biết rõ ngọn nguồn, nhưng lúc này vẫn rất nể mặt mà phối hợp với đối phương.

“Vậy các người bắt ta tới đây làm gì?” Trần Thanh Sơn nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ các người muốn dùng ta để đổi lấy Ngọc Sơn Tiêu Khách?”

Đó là một khả năng mà Trần Thanh Sơn vừa nghĩ tới.

Ngọc Sơn Tiêu Khách tuy nhân phẩm chẳng ra sao, danh tiếng trên giang hồ cũng không tốt đẹp gì, nhưng dù sao vẫn là cao thủ cảnh giới thứ chín, giá trị không hề nhẹ.

Nếu dùng một tên thảo bao hoàn khố để đổi lấy một Ngọc Sơn Tiêu Khách nguyên vẹn không tổn hao, vậy đúng là một vụ mua bán quá lời.

Nghe Trần Thanh Sơn hỏi vậy, Giác Không thiền sư ngồi trên tảng đá chỉ mỉm cười lắc đầu.

“Lão nạp tuy khổ tu trong núi, nhưng cũng từng nghe qua quý giáo xử trí tù binh ra sao.”

“Ứng đại hiệp đến nay vẫn còn sống, vậy hẳn là không cần lão nạp đi cứu.”

Mấy lời ấy khiến Trần Thanh Sơn nhất thời cạn lời.

Thủ đoạn xử lý tù binh của vị tỷ tỷ tiện nghi kia quả thật đã sớm nổi danh bên ngoài.

Hắn còn chưa nghĩ ra nên đáp thế nào, đã thấy lão hòa thượng đối diện chăm chú nhìn mình, ánh mắt sáng quắc, mỉm cười hỏi: “Trần thiếu chủ cơ trí như thế, chẳng lẽ đến giờ vẫn chưa đoán ra mục đích chúng ta bắt ngươi đi sao?”

Câu hỏi ấy của lão hòa thượng khiến Trần Thanh Sơn vô cùng ngạc nhiên.

— Lão trọc lừa này có phải quá xem trọng hắn rồi không?

Từ sau khi xuyên việt tới thế giới này, tất cả mọi người đều nhìn Trần Thanh Sơn bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc.

Trong mắt người ngoài, hắn chính là loại người cho dù chữa khỏi bệnh cũng vẫn chảy dãi.

Đây vẫn là lần đầu tiên có người coi hắn như một con người...

Chậc...

Lần đầu được làm người, quả thật có hơi không quen.