Khương Nê đang định châm chọc vài câu, Từ Phượng Niên đã nhanh nhảu cướp lời: "Năm xưa Đặng Thái A tặng ta mười hai thanh phi kiếm bỏ túi, sau này trải qua mấy trận tử chiến với Hàn Sinh Tuyên, Vương Tiên Chi và Thác Bạt Bồ Tát, phi kiếm bị hủy hoại quá nhiều, không còn gom đủ một bộ. Về sau, ta nhờ Mặc gia đại tượng ở hậu sơn Thanh Lương sơn rèn lại một bộ chín thanh, mỗi thanh đều khế hợp với các loại kiếm ý của ta. Tên của chín thanh phi kiếm lần lượt là Phong Đô, Nghĩ Trầm, Đố Ngư, Thủy Tinh, Lão Giao, Mỹ Nhiêm, Trĩ Thú, Dã Hồ và Dương Chi. Thế nào, nghe rất thú vị đúng không?"
Khương Nê không khách khí bĩu môi: "Chua, đúng là chua loét!"
Từ Phượng Niên cười ha hả. Thu lại nụ cười, hắn khẽ nhắc nhở: "Phải rồi, nếu ngày mai nàng đi dâng hương, có vài chuyện vụn vặt ta phải nói trước, kẻo nàng lại lơ ngơ như gà mắc tóc. Dâng hương không cốt ở nhiều, chẳng phải cứ mua cả bó lớn là chứng tỏ lòng thành, ba nén là đủ. Hơn nữa, tiền mua hương phải do chính người cầu nguyện bỏ ra, tuyệt đối không được vay mượn. Ở Võ Đang, dâng hương điện và hương đàn có sự khác biệt, nhất là loại trước chú trọng 'hương không quá tấc, quá tấc sẽ mất linh', loại sau thì lấy trầm hương làm thượng phẩm. Hương khách chân chính đều tự mang hương hỏa theo, chứ không phải kiểu 'nước đến chân mới nhảy' như nàng... ồ không đúng, là 'nước đến chân mới ôm chân Chân Vũ đại đế', nói vậy hình như càng sai... Vào đạo quán, nhớ kỹ nam tả nữ hữu, bất kể đi bậc thang hay qua ngưỡng cửa đều không được đi chính giữa. Lúc hứa nguyện chớ tùy tiện hứa hẹn chuyện cúng dường sau này, đạo quán hay chùa chiền đều cùng một lẽ ấy. Bồ Tát hay chân tiên cũng vậy, chẳng ai thiếu một nén hương của nàng đâu. Còn nữa, nghe nói dâng hương ở Võ Đang cầu bình an thuận lợi là linh nghiệm nhất, nhớ kỹ đừng tham lam hứa nguyện quá lớn. Sau này nếu nguyện ước thành hiện thực, chớ quên đi hoàn nguyện..."
Nghe Từ Phượng Niên kiên nhẫn dặn dò từng li từng tí, tâm cảnh Khương Nê trở nên an hòa, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp dễ chịu.
Chỉ có điều, Từ Phượng Niên quả nhiên không làm Khương Nê "thất vọng", câu cuối cùng liền lộ ra cái đuôi cáo già cùng bản tính lưu manh: "Quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là, ở Võ Đang sơn cầu nguyện sớm sinh quý tử cũng linh nghiệm lắm đó!"
