Nhóm người Từ Phượng Niên đến chân núi, ngước nhìn những bậc thang đá dẫn lên đỉnh, tổng cộng có một ngàn linh tám cấp. Trương Long Cảnh xuống ngựa, giới thiệu con đường dâng hương này còn có tên gọi là Vô Ưu lộ, hàm ý khách hành hương dù mang trong lòng bao nhiêu phiền muộn, chỉ cần đi hết con đường núi này thì mọi phiền não đều sẽ tan biến.
Tuy nhiên, Trương Long Cảnh lại cười bồi thêm một câu: "Theo tại hạ thấy, chẳng qua là đi mệt quá thôi, đến lúc ấy dù có ưu phiền cũng chẳng còn sức đâu mà lo nghĩ nữa."
Từ Phượng Niên nghe vậy chỉ khẽ mỉm cười. Trương Long Cảnh sau đó cảm thán: "Ly Dương diệt Phật, một tòa cổ tự ngàn năm lịch sử đang yên đang lành, nay lại bị một gã đạo sĩ cấu kết với quan phủ chiếm mất. Giờ đây tăng nhân trong chùa đều đã bỏ đi hết cả rồi. Lúc đó, gã đạo sĩ kia dẫn theo quan binh tới niêm phong chùa, hại cho các tăng nhân ngay cả một cuốn cổ tịch cũng chẳng kịp mang theo. Quận thủ đại nhân của quận ta vốn dĩ đâu có sùng thượng Hoàng Lão, những năm đầu ngay cả biệt hiệu của ngài ấy cũng dính dáng đến nhà Phật, khi xướng họa thơ từ với các đại gia văn đàn đều ký tên là 'Đào Thiền lão ông'. Vậy mà triều đình vừa ban lệnh xuống, ngài ấy lập tức biến thành kẻ mộ đạo thành kính, biệt hiệu cũng đổi ngay thành 'Thanh Tịnh lão nhân'. Nghe đâu cách đây không lâu còn bắt quàng làm họ được với đại chân nhân Ngô Linh Tố ở Kinh thành. Năm ngoái, trong kỳ khảo hạch chính tích bên phía Thứ sử đại nhân, ngài ấy được đánh giá loại 'Thượng' nổi bật nhất. Chẳng thế mà dạo này có lời đồn ngài ấy sắp được điều về Kinh thành làm quan lớn ở Lễ bộ rồi."
Từ Phượng Niên dắt ngựa đi bộ, cau mày hỏi: "Trước sơn môn có phải từng có một tòa thạch phường, bên trên đề bốn chữ 'Phật tại đương hạ' không?"
Trương Long Cảnh gật đầu cười đáp: "Vương gia quả nhiên học thức uyên bác. Phía trước đúng là từng có một tòa thạch phường. Dòng chữ và câu đối trên đó đều do Thư thánh triều Đại Phong chấp bút, là báu vật nhất đẳng. Tiếc thay từ khi đám đạo sĩ chiếm cứ địa bàn, chẳng biết ai đã ra lệnh xô đổ tòa thạch phường ấy rồi. Chuyến này Vương gia không được tận mắt chiêm ngưỡng nữa."
