Cố Đại Tổ chẳng có vẻ gì là muốn mở miệng.
Chu Khang ngập ngừng mấy bận, rốt cuộc vẫn không hậm hực bỏ đi, giọng điệu có phần cứng nhắc, châm chọc: “Cố phó thống lĩnh, lão nhân gia người chẳng phải xưa nay vẫn luôn cứng rắn sao? Trước đó rõ ràng không muốn Vương gia dẫn quân nam hạ Trung Nguyên, sao đêm qua lại cam tâm tình nguyện làm kẻ câm điếc thế?”
Cố Đại Tổ mỉm cười: “Chu đại nhân, vậy ngài muốn nghe lý do gì? Có phải muốn ta thừa nhận mình biết nhìn mặt đoán ý, làm kẻ gió chiều nào che chiều ấy thì ngài mới vui lòng?”
Chu Khang cũng thẳng thắn gật đầu: “Nếu lão nói vậy, ta xuống khỏi đầu thành sẽ đi tìm rượu uống ngay.”
Cố Đại Tổ bình thản đáp: “Vậy thì phải khiến Chu đại nhân thất vọng rồi. Sở dĩ ta không ngăn cản Vương gia, tuy chẳng có lý do gì đại nghĩa lẫm nhiên, nhưng cũng không có tâm tư dơ bẩn hèn hạ nào. Cố Đại Tổ ta làm người xử thế, ở cái đất Bắc Lương này đã chẳng cần phải chứng minh điều gì nữa.”
