Khi Từ Phượng Niên rời khỏi Cửu Cửu quán, chân trời đang rực rỡ ráng chiều. Ngẩng đầu nhìn lên, cảnh tượng ấy tựa như những tấm gấm Thục xếp chồng lên nhau, đang bùng cháy tráng lệ.
Lương thần mỹ cảnh, danh tướng giai nhân, gian hùng hào kiệt, công khanh công thần.
Tất cả đều đã trôi vào dĩ vãng.
Xe ngựa là của bà chủ quán, Từ Yển Binh bỏ ngựa, lần nữa đảm nhiệm vai trò phu xe.
Trong thùng xe, ngoài Từ Phượng Niên còn có một nữ tử yểu điệu đội mũ sa che mặt. Vốn dĩ Từ Phượng Niên không muốn nhận củ khoai nóng bỏng tay này, nhưng Hồng di chỉ nói một câu đã thuyết phục được hắn.
