Tống Đình Lộ trợn trắng mắt: "Sư phụ từng chính miệng nói, Hiên Viên Thanh Phong là cao thủ cảnh giới đại thiên tượng hàng thật giá thật, tu vi không hề thua kém Hiên Viên Đại Bàn dĩ lực chứng đạo năm xưa. Loại võ phu này, bất kể là thể phách hay tâm cảnh đều không phải thứ mà võ đạo tông sư tầm thường có thể so sánh. Sư muội, muội tưởng tên họ Từ kia là thiên hạ vô địch thật sao? Ly Dương chúng ta còn có Tào quan tử và Đào Hoa kiếm thần, hai vị đại tông sư sờ sờ ra đó. Ở Bắc Lương diễu võ dương oai là một chuyện, bước ra khỏi Bắc Lương lại là chuyện khác! Muội cứ chống mắt lên mà xem, đợi đến khi hai đại cao thủ họ Tào và họ Đặng ra tay, tên họ Từ kia sẽ bị đánh hiện nguyên hình ngay!"
Sài Thanh Sơn không đứng cùng chỗ với ba vãn bối Kiếm Trì, nhưng cũng chẳng có được cái nhàn tình dật trí như mấy người Tào Trường Khanh, Trần Chi Báo hay Ngô Kiến. Lão nhân vẫn luôn nhắm mắt ngưng thần, cẩn thận nắm bắt sự lưu chuyển của hai luồng khí cơ trên đại lộ.
Sài Thanh Sơn khẽ thở dài một tiếng, trong chớp mắt, tại chỗ đã không còn bóng dáng vị kiếm đạo cự tượng này nữa. Bên cửa sổ tựa hồ có một làn gió thu mát rượi lướt qua, ngay sau đó, người ta đã thấy Sài Thanh Sơn đứng trên bậc thềm trước cửa tửu lầu.
Còn phía sau cánh cửa sổ của khách điếm đối diện, lão gia chủ Ngô gia kiếm chủng Ngô Kiến nhanh chóng vươn tay ra khỏi tay áo, hai ngón tay khẽ gõ lên song cửa.
Phía đường phố trước mặt Ngô Kiến, kéo dài từ Hạ Mã Ngôi dịch quán đến tận cuối đại lộ, khoảng cách hàng trăm trượng, từ nóc nhà xuống mặt đất bỗng dựng lên một bức kiếm khí liêm mạc mờ ảo, gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
