Diễn Thánh công lắc đầu: “Tào tiên sinh tuyệt đối không tệ hại như lời Tạ Quan Ứng ngươi nói đâu.”
Lần đầu tiên bị gọi thẳng tên huý, Tạ Quan Ứng vẫn dửng dưng như không, hắn cười lạnh: “Một nữ tử đã chết bao nhiêu năm mà còn không buông bỏ được, thì nói gì đến chuyện ‘thu quan vô địch’? Đánh cờ cho lắm vào, kết quả lại tự biến mình thành quân cờ đáng thương trên bàn cờ, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!”
Vị thánh nhân đương đại của Trương gia nhìn gã “người bưng bát” đang bễ nghễ coi thường quốc sĩ thiên hạ này, chỉ biết lắc đầu ngao ngán.Tạ Quan Ứng cười lớn rồi bỏ đi.
Diễn Thánh công đứng chôn chân tại chỗ, lẩm bẩm: “Tiên sinh à tiên sinh, liệu sự như thần trước thế cục thiên hạ, cứu vớt muôn dân khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, nhưng khi quốc nạn ập đến, chi bằng cứ chết trước một bước đi. Tạ Quan Ứng ngươi chẳng qua cũng chỉ là một gã thư sinh một lòng muốn tự tay viết nên thanh sử, chỉ là thư sinh mà thôi.”
Vị Trương gia thánh nhân thân phận hiển hách này xoay người lại, nhìn những tấm bia đá kia, lặng người hồi lâu. Gã hàn sĩ chép sách bên cạnh thở hắt ra một hơi nặng nhọc, có lẽ cổ tay rốt cuộc cũng không chịu nổi cơn đau nhức nữa. Chợt nhận ra có bóng người che khuất, hắn quay đầu lại, nhìn thấy một vị nho sĩ lạ mặt đang đứng sau lưng mình.
