Lão nhân què chân vừa định mở miệng, tên đầu mục Triệu Câu mang dung mạo thiếu niên thanh tú kia đã lao vút đi. Hắn không vội rút đao, thân người đổ về phía trước, mỗi bước chân lướt đi tựa như chuồn chuồn đạp nước, cực kỳ nhẹ nhàng linh động.
Chẳng biết từ lúc nào, vị phiên vương trẻ tuổi mặc bộ mãng bào bắt mắt đã đứng bên cạnh Lý Hạo Nhiên vốn luôn "bất động như núi". Hai người vai kề vai, một người đối mặt với đường cái, một người đối mặt với cửa lớn dịch quán Hạ Mã Ngôi.
Trong nháy mắt, đám đông chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, liền phát hiện thiếu niên cầm hoành đao vốn vô danh tiểu tốt kia, lúc này đang đứng ngây ra như phỗng trước mặt vị phiên vương trẻ tuổi. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế nắm đao, lưỡi đao mới chỉ rời vỏ được một nửa.
Đám quan khách đang mong chờ một trận đại chiến đỉnh cao "hàng thật giá thật" đều ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.Cái tên khốn kiếp Ngô Lai Phúc lúc nãy, dẫu sao cũng còn rút được trọn vẹn một đao trước mặt Bắc Lương vương. Đến lượt ngươi, cái thế xông lên thì hùng hổ ra dáng lắm, sao chạy đến trước mặt người ta rồi lại im thin thít thế kia?
Ngươi đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, có phải đám nữ hiệp tiên tử si mê Bắc Lương vương trên giang hồ đâu, sao lại đứng ngây như phỗng ở đó?
