TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2205: Từ gia năm xưa, Bắc Lương hôm nay (3)

“Bốn vạn Hữu Kỵ quân của Hà Trọng Hốt, tại sao đến giờ vẫn án binh bất động? Chẳng lẽ không nghe thấy tin dữ từ Hổ Đầu thành mà nổi giận bắc tiến Trọng Trủng sao? Đạo lý rất đơn giản, tòa tân thành đã ngốn hết một nửa gia tài của Bắc Lương chúng ta liệu có thể xây dựng thành công hay không, sẽ quyết định việc Bắc Lương có thể một lần nữa giao chiến ngoài quan ải hay không. Dưới tiền đề ấy, Hoài Dương quan có thể mất, thậm chí ngay cả Trọng Trủng nơi chúng ta đang đứng đây cũng có thể mất, nhưng chúng ta bắt buộc phải kìm chân đại quân Bắc Mãng ở phía bắc tân thành càng lâu càng tốt trước khi thành bị phá! Trong khoảng thời gian này, biên quân Bắc Lương ta giết được bao nhiêu địch, lập được bao nhiêu quân công, đều không quan trọng! Thậm chí có thể nói, Chử đô hộ có chết hay không, ta Cố Đại Tổ có chết hay không, ngươi Trần Vân Thùy có chết hay không, hay hắn Chu Khang có chết hay không, cũng đều chẳng quan trọng!”

Cố Đại Tổ cười khổ nói: “Đổng Trác hận không thể khiến kỵ quân chúng ta chủ động giao chiến, đổi mạng lấy mạng với hắn, vị Nam viện đại vương này sẽ vui mừng khôn xiết cho mà xem! Nói một câu khó nghe, Tây Kinh và Bắc đình của đám man tử Bắc Mãng kia chỉ quan tâm Đổng Trác giết được bao nhiêu biên quân Bắc Lương, chứ chẳng thèm đếm xỉa xem đã chết bao nhiêu sĩ tốt Bắc Mãng đâu. Các ngươi nhìn sang tuyến đông Hô Lô Khẩu mà xem, viên võ tướng trẻ tuổi tên Chủng Đàn kia đã đẩy bao nhiêu bộ quân công thành Bắc Mãng vào cửa tử? Nhưng bất kể chết bao nhiêu người, chỉ cần hắn công phá được Ngọa Cung thành và Loan Hạc thành, chẳng phải vẫn được Mộ Dung lão phụ nhân kia thăng quan tiến chức, một bước lên mây trở thành tân Bắc Mãng Hạ Nạp Bát hay sao? Ta dám khẳng định tại đây, chỉ cần Tả Kỵ quân xuất kích, dù có giết được hơn vạn địch, thì cái ghế Nam viện đại vương dưới mông Đổng Trác vốn đã bị chúng ta đánh cho lung lay, lập tức sẽ lại vững như bàn thạch thêm nửa năm nữa!”

Cố Đại Tổ cúi đầu nhìn sa bàn, giọng khàn khàn: “Ta biết, trong căn phòng này e rằng ngoại trừ Cố Đại Tổ ta, tất cả mọi người đều cho rằng Trọng Trủng nắm giữ binh lực hùng hậu như vậy mà lại chọn cách tránh chiến là có lỗi với những biên quân Bắc Lương đã tử chiến ở U Châu Hô Lô Khẩu, càng có lỗi với Hổ Đầu thành và Lưu Ký Nô…”

Đúng lúc này, từ cửa lớn nghị sự đường truyền đến một giọng nói có phần lạnh lùng: “Đủ rồi.”

Không chỉ Cố Đại Tổ giật mình ngẩng đầu, mà tất cả các tướng lĩnh, bao gồm cả Chu Khang và Trần Vân Thùy, đều đồng loạt quay sang nhìn về phía bóng người dong dỏng cao kia.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất